Sunday, November 6, 2016



Hillary nói Dân Chủ gian lận bầu cử, được Cố TPTCPV Scalia xác nhận
                                                          Nguyễn Việt Nữ
Trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng năm 2016, ông Trump (Cộng Hòa) thường cảnh báo coi chừng bên Dân Chủ gian lận phiếu bầu, nhưng không chứng minh được gì cụ thể; khi bị hỏi, ông chỉ trả lời bâng quơ: “Thì Chicago kìa! Florida kìa!”
 Rồi lại lên giọng  “nếu tôi thắng thì tôi mới chấp nhận kết quả bầu cử.” khiến ai cũng nghĩ vì ông ta biết mình thua nên đổ lỗi trước cho bên Dân Chủ ăn gian.
Cả Tổng thống Obama cũng chỉ trích  là Trump nói vậy thì không xứng đáng một ứng cử viên Tổng thống, hơn nữa, cáo buộc đảng Dân Chủ gian lận khi cử tri chưa đi bỏ phiếu nữa! Ai nghe như vậy mà không ghét ông thêm?
Nhất là càng ngày ông càng bị chính đảng CH như đã ‘truất phế’ ông,  nhưng ông ta vẫn “hiên ngang” xông pha dù ban vận động của Trump chỉ hơn 50 nhân viên, còn bà Clinton tiền đâu mà nuôi tới 4,800 người, bỏ tiền ra quảng cáo cho DC trong cả các báo, đài lớn của người Việt như đài truyền hình SBTN ở California?


Tin con số nhân viên nầy do SBTN tuyên bố ngày 1/11/16 khi khán giả viết thơ trách loạt nghệ sĩ, Ls tuyên truyền lố bịch cho Hillary, SBTN giải thích lực lương lo vận động tranh cử của 2 bên chênh lệch như vậy và nói: nếu bên Trump trả tiền quảng cáo họ cũng nhận vậy.

Tức nhiên ông Trump dù là tỉ phú nhưng  đâu có nhiều tiền do  cắt nhéo quỹ từ thiện Clinton có tới mấy tỷ để mướn đông nhân viên như SBTN nói?

Sự ghê rợn của vợ chồng Clintons  hơn Trump nhiều nếu SBTN dám loan tin
Người ta coi nhẹ chuyện ăn nói tục tỉu, khó có cảm tình của Trump vì đặt nặng đến an ninh quốc gia hơn. Còn chuyện dâm dục thì chính Bill Clinton còn rùng rợn hơn nhiều, mà lại thực hiện được từ thời làm Thống đốc Arkansas 1980 kéo dài vô Tòa Bạch Ốc dưới sự làm ngơ nếu không muốn nói là “đồng ý” của bà Đệ nhất Phu nhân. Bà thích giữ chức “đồng-Tổng thống” (co-President) để làm “ngoại giao phong bì” hầu đủ tiền tranh cử mà hi vọng thành tổng thống thật theo khát vọng dù có trái bom mới nổ do FBI được phép tòa mở lại điều tra gì đó liên quan tới con gái Hồi giáo của bà là Huma Abedin.. Đài SBTN chiếu đoạn Clip Hillary vẫn tiếp tục đi vận động tranh cử ở Ohio và mạnh mẽ  tuyên bố “Chuyện Emails mới mà FBI đưa ra hôm qua (30—10)  sẽ chẳng có gì mới hết, “tôi sẽ không văng ra khỏi chỗ nầy. Chúng tôi sẽ đi vào chỗ mà 8 năm trước tôi từng ở”.   (SBTN morning ngày 1/11/16 do Đỗ Dzũng dịch) .
*
Trump ăn nói khó ưa, đáng ghét, nhưng những gì ông nói gần đúng với sự thật nhất như vụ đảng Dân Chủ gian lận phiếu như ở “Chicago kìa! Florida kìa!” tới TT Obama cũng ngu như tôi vì không dè trí nhớ Trump chính xác quá, khiến không ai hiểu gì cả vì chuyện đảng DC  thực sự gian lận phiếu ở Chicago xảy ra từ năm 1960, lúc bé Barack Obama chưa ra đời nữa.

Đây, nguyên văn bài do chính bà Clinton tố cáo đảng Dân Chủ gian lận bầu cử, chính bà học lớp 8 đi đếm phiếu ở Chicago.  Và cựu Thẩm Phán Tối Cao Pháp viện Antonin Scalia xác nhận sự gian lận phiếu đó lúc nào?

Hillary Rodham Clinton viết bài nầy trong quyển hồi ký “Living History” XB năm 2003 lúc bà đang là Thượng nghị sĩ ở New York, nơi chương University of Life.
Đại học trường đời (University of Life, p. 16)

 “Điều gì bạn không học được từ mẹ mình thì bạn sẽ học ở Đại học trường đời” là một câu nói mà tôi được nghe từ bộ lạc Masai ở Kenya.
Trước mùa thu năm 1960, thế giới của tôi dần dần rộng mở và các cảm nhận chánh trị của tôi cũng phát triển. John F. Kennedy đã thắng cử Tổng thống trước sự sững sờ của cha tôi. Ông đã là người ủng hộ Phó Tổng thống Richard M. Nixon và thầy dạy môn xã hội học ở lớp tám, ông Kevin, cũng vậy. Thầy Kevin đã đến trường ngay ngày bầu cử. Ông chỉ cho chúng tôi những vết bầm tím trên người mà ông nói rằng  đã nhận lãnh khi cố gắng chất vấn các hoạt động của các quan sát viên bầu cử trong bộ máy Dân Chủ tại khu vực bầu cử của ông ở Chicago. Besty Johnson và tôi đã rất uất ức khi nghe câu chuyện của ông, nó càng củng cố niềm tin của cha tôi là sự gian lận trong việc kiểm phiếu bầu của thị trưởng Richard J. Daley đã đem về phiếu thắng cho Tổng thống Kennedy. Trong suốt khoảng thời gian ăn trưa, chúng tôi đã gọi điện thoại ngoài căn-tin trường đến văn phòng Thị trưởng Richard J. Daley để khiếu nại. Chúng tôi đã đã được một phụ nữ rất dễ thương tiếp máy và bà ta cam đoan rằng sẽ chuyển lời chúng đến ông Thị trưởng.

Vài ngày sau đó, Besty Johnson nghe tin về một nhóm người Cộng Hòa kêu gọi tình nguyện viên kiểm tra danh sách cử tri đối chiếu với địa chỉ để lật tẩy trò gian lận bầu cử. (…,) Besty và tôi quyết định tham gia, nhưng không xin phép cha mẹ vì biết không bao giờ được cho phép cả. Chúng tôi đi xe buýt xuống trung tâm thành phố, đi bộ tiếp đến khách sạn và được hướng dẫn đến một phòng khiêu vũ nhỏ và nói đến để tham gia như lời kêu gọi. Số người tham gia có vẽ ít hơn kỳ vọng.

Mỗi người chúng tôi được đưa vào giao cho một chồng các danh sách đăng ký cử tri và được phân vào các nhóm khác nhau. Họ đưa chúng tôi tôi tới địa điểm khác nhau, thả xuống ở đó và bảo là xe sẽ trở lại đón một vài giờ sau.

Besty và tôi tách ra và đi cùng với những người hoàn toàn xa lạ. Tôi đi cùng hai người khác. Họ chở tôi đến vùng South Side, thả tôi xuống xe tại một khu dân cư nghèo và bảo tôi gõ cửa từng nhà dân và hỏi tên tuổi để đối chiếu với danh sách đăng ký cử tri nhằm tìm ra chứng cứ gian lận bầu cử. Tôi rất hăng hái đến mức ngờ nghệch, và không chút sợ sệt.  Tôi tìm được một khu nhà trống được liệt kê là địa chỉ của một chục cử tri. Tôi đánh thức nhiều người, khiến họ vội vàng ra mở cửa hoặc quát mắng xua đuổi tôi. Thậm chí tôi đã vào một quán bar có những người đang chè chén để hỏi xem có những người trong danh sách của tôi hay không. Đám đàn ông nhìn tôi một cách sửng sốt đến nỗi họ lặng đi trong dây lát khi tôi đưa ra vài câu hỏi. Vừa lúc đó, người phục vụ quày bar đến và bảo tôi nên quay lại sau vì chủ quán không có mặt.

Sau khi hoàn thành công việc, tôi đứng ở một gốc đường đợi xe đến rước. Tôi rất sung sướng là đã truy tìm ra bằng chứng do chính kiến của cha tôi là “Daley đã gian lận kết quả bầu cử cho Kennedy”.

Dĩ nhiên khi về nhà, tôi kể lại ngay với cha là tôi đã đi đâu. Ông giận điên người lên. Đi một mình xuống trung tâm không có người lớn đi kèm đã là không hay rồi chứ đừng nói chi đến việc đến vùng South Side. Cha tôi nổi trận lôi đình nói rằng Kennedy sẽ là Tổng thống, cho dù chúng tôi có thích việc nầy hay không? (p.17)
(Hết trích)

Thật vậy, vùng South Side của Chicago là vùng ghê gớm lắm. Lúc Obama tranh cử năm 2008, tờ SF Chronicle có bài phỏng vấn người ở vùng South Side là nơi UCV Obama làm  công tác “community organiser” ở đó. Họ tả là một vùng ổ chuột đầm lầy khiến con người ở đó bị nhiều bệnh ung thư, da thịt nhiễm trùng nhầy nhụa mũ! Nhưng Obama lúc cần việc tới đó hứa hẹn đủ thứ, nhưng khi làm TNS rồi thì bỏ rơi họ, không lui tới lần nào cả trong cả chục năm qua. “Nhưng tôi vẫn bầu cho ông ấy, vì nghĩ ông ấy bận học cao hơn nữa, chứ không phải ông quên chúng tôi. Chỉ có điều ở đây án mạng cướp của giết người càng cao hơn!”!

--Trong quyển “The Audacity of Hope”, XB năm 2006,  p. 127)
Người dân gọi TNS Obama trao đổi về  TP Chicago tỉ số ám sát cao nhất lịch sử của nó”(While Chicago  suffered the highest murder rate in its history, Barack Obama)
NHưng 10 năm sau tức 2016 hiện giờ số chết vì án mạng vẫ cao ở chicago
Vậy mà Hillary dám đi một mình lúc mới 13 tuổi. Thật gan cùng mình.
Nhân đây mình cũng học được cách ăn gian phiếu của đảng Dân Chủ:
Thường những cao ốc của mỗi thành phó là những cửa hàng chứ không phải nhà ở. Nhưng cũng có địa chỉ, như bé Hillary  vào khu nhà bỏ trống  rồi đưa cả chục người vào ở thì danh sách cử tri ghi như chung một gia dình cùng ở địa chỉ đó đi bầu là hợp lệ, rồi cũng số người đó chờ tới một địa chỉ như quán bar thành phố khác đi bầu thì người ngồi phòng phiếu đâu cách nào biết được cùng số người nầy đã bầu ở nơi khác rồi. Đó cũng là ACORN (The Association of Community Organizations for Reform Now mà thời Obama đã làm, một tổ chức xã hôi rất hay nhưng  mùa bầu cử cũng là hình thức gõ cữa từng nhà xin phiếu v.v.

Thẩm phán Tòa Án Tối Cao Pháp Viện Antonin Scalia về Al Gore
Thẩm phán Tòa án Tối cao Mỹ Antonin Scalia tạ thế vì bệnh ngày 13-2-2016 , thọ 79 tuổi,  đã khiến chính trường Hoa Kỳ thêm chia rẽ giữa lúc cuộc bầu cử tổng thống đang đến gần.

Nhưng năm 2000 có cuộc chạy đua vào Nhà Trắng giữa ứng cử viện George W. Bush (Bush con) và Al Gore (đương kiêm là Phó Tổng thống 8 năm của TT Bill Clinton), nhưng kết quả bầu cử kéo dài gần cả tháng trời mà chưa biết ai đắc cử. Lý do trở ngại nguyên thủy là máy bấm lỗ của những phòng phiếu tại vài quận hạt tiểu bang Florida khiến lá phiếu cầm lên cái còn tòng teng không rơi hẳn, cái bấm cả hai tên v.v. khiến không biết rõ ý cử tri muốn chọn ai. Thêm nữa là còn những phiếu bầu của những quân nhân đang phục vụ chiến trường xứ xa về trể, ủy ban bầu cử Florida phải họp để quyết định cho đếm hay không v.vTóm lại mọi sự tranh tụng phải do Tòa án Tối cao Tiểu Bang Florida quyết định, phán quyết cho đếm đi, đếm lại đã 2,3 lần rồi nhưng vẫn không toại lòng ứng cử viên Al Gore. Nên ông thượng tố lên TCPV Liên bang gồm 9 vị để xin cho đếm lại nữa.

Bốn TPTCPV LB cho đếm lại, bốn người khác không cho, 4-4, thành như chưa quyết định gì cả. Vậy chỉ cần 1 phiếu của TP Scalia nữa thôi để được 5-4 là Hoa Kỳ sẽ có tổng thống lãnh đạo.

TP Scalia cho rằng việc cho đếm lại lần nữa vừa quá trể thời gian phải chấm dứt việc đếm phiếu qui định của Florida, mà Tòa Tối Cao địa phương đã cho đếm lại  rồi, nên TP Scalia quyết định không cho đếm lại nữa, vì làm vậy là vi hiến.

Đó là chuyện bầu cử TT ở Florida năm 2000 về Al Gore; có  dính dáng gì tới chuyện năm 1960 giữa Nixon-Kennedy mà bà Hillary Clinton kể bằng chứng thị trưởng Chicago gian lận phiếu cho Kennedy thắng?

Tại vì sau đó có sự phản đối của UB tranh cử của ông Al Gore rằng TCPVLB đã “ăn cắp” phiếu bầu của cử tri Florida. Khi tờ Telegraph của Anh quốc phỏng vấn  TP Tòa Án Tối Cao Liên Bang Antonin Scalia lý do ông bỏ phiếu không cho đếm phiếu lại?
TP Scalia trả lời rằng vụ rối rấm bầu cử tại Hoa Kỳ năm 2000 thì chính Al Gore là người đáng trách, vì ông ấy đáng lẽ theo gương Richard Nixon năm 1960.

Năm 1960 Richard Nixon khi biết phiếu bầu bị gian lận ở Chicago (do Thị trưởng Richard J. Daley) giúp Kennedy đắc cử, mà sự thật có vẽ rất đúng với hệ thống tổ chức bầu cử thời ấy, nhưng Nixon không nghĩ đến mang ra tòa, đó là sự chọn lựa của ông ta (trong khi có thể chọn thưa kiện).

Cho nên nếu trách, thì trách Al Gore, đừng trách tôi. Nếu anh không thích phán quyết của tòa, thì hỏi Al Gore, vì ông ấy mang tới tòa chứ không phải tôi.
Đứng trước đơn xin cho đếm phiếu lại ở Florida chẳng lẽ chúng tôi không giải quyết? Chúng tôi có 4 người cho, 4 người không cho, tôi không cho đếm lại nữa (nên thành con số 5-4) vì không còn kịp giờ và vi nó (đếm đi đếm lại như vậy) vi hiến.

Tóm lại: Nếu ai không thích Tòa Tối Cao nhúng tay vào quyết định kết quả bầu cử thì trách Al Gore, bởi không cách gì có được phán quyết tuyệt đối đúng cả v.v
 Do đó mà chuyện bầu cử năm 2000 ở Florida lại dính líu tới Chicago năm 1960 như tóm tắt dưới dưới đây, có kèm theo link để ai muốn đọc toàn bài, có nêu tên Thị trưởng Chicago là Richard J. Daley, phe của  Kennedy y như cô học sinh lớp 8 Hillary Rodham viết trong hồi ký, chương “Đại học Trường Đời” trên đây về năm 1960  Đảng Dân Chủ gian lận phiếu bầu mà  được cố TPTCPV Antonin Scalia xác nhận là vì vậy.
Quyển  “Hồi ký của Richard Nixon” (The Memoirs of Richard Nixon), dày cả ngàn trang. Nơi tiểu tựa “Chiến dịch vận động tranh cử năm 1960” (1960 Campaign, từ tr.264) được chấm dứt bằng một đoạn rất cảm động của một người đáng lẽ thắng mà đành chịu thua để bảo toàn danh dự của đất nước với quốc tế, không muốn thưa kiện để vạch áo cho người xem lưng.

Thái độ đặt danh dự của Hoa Kỳ cao hơn cả ngôi vị Tổng thống của cá nhân mình hiện rõ trong hai lần sau nầy trong lịch sử chiến tranh Việt Nam:

--Vụ ném bom CSVN mùa hè đỏ lữa 1972—BV năm 1973:

Vì Quốc hội do đảng Dân Chủ lúc ấy nắm quyền như TNS Joe Biden, nhất là TNS George McGovern có phụ tá là Bill Clinton muốn áp lực Nixon rút quân về vô điều kiện (mà TNS James Webb sau nầy viết rằng “George McGovern có phụ tá là Bill Clinton muốn đi Hà Nội bằng đầu gối trong bài  “Chung chăn gối với kẻ thù”)
Nixon lúc ấy đã rút quân về rồi, tuy chưa hết và tiêu hủy kho vũ khi BV ở Miên, Lào, rồi làm “Việt Nam hóa chiến tranh”, Nixon tin rằng VNCH tự bảo vệ mình được ; nhưng còn phải đòi BV trả POW/MIA về nữa chứ không chịu rút quân vô điều kiện như TNS George McGovern, nên dù bị George McGovern có phụ tá là Bill Clinton lo xiết ngân sách viện trợ cho VNCH và biểu tình rầm rộ chống chiến tranh khiến BV coi thường. Nixon vẫn can đảm cho ném bom CSBV để yểm trợ VNCH trong trận mùa hè đỏ lửa 1972 ở Quảng Trị , nhưng Lê Đức Thọ vẫn lỳ lợm muốn kéo dài, không nghiêm chỉnh lo hòa đàm chấm dứt chiến tranh, trả hết tù binh về Mỹ nên sang năm 1973, Nixon cho ném xuống  miền Bắc mà BV gọi là “Christmas bombing”, hậu quả một hòa ước Paris bất bình đẳng cho VNCH mà ai cũng oán hận Nixon. Nhưng sự thật là nếu để George McGovern giải quyết (George McGovern tranh cử TT với Nixon) thì VNCH mất sớm hơn cả năm trước, mà Mỹ không được trả một tù binh nào. Có thể vì Nixon thắng cử George McGovern  với số phiểu quá lớn trong lịch sử của Hòa Kỳ,  đưa đến quyết tâm loại   tên diều hâu ra khỏi Nhà Trắng

--Vụ Watergate tháng 8-1974: Nixon đương là Tổng Thống nhiệm kỳ hai (1972—1976) vì có vụ nghe lén VP  của đảng DC, nên bị quốc hội đưa ra luận tội để truất phế. Cũng theo hồi ký của Nixon, ông có nhiều lý do làm vậy, không phải thuần túy vì muốn “nghe lén” mà vì nhiều lý do khác, trong đó có vụ rò rĩ  Pentagon Papers về VN. Tóm lại là nếu bị đưa ra luận tội đi nữa, ông cũng còn có thể tranh cãi để kéo dài cho hết nhiệm kỳ 8 năm như Bill Clinton, nhưng Nixon thì không. Tranh chấp nào cũng kéo dài cả, tức cứ vạch áo cho người người ngoài xem lưng dù là chuyện ngậm xì gà nhục nhã bỉ ổi  kéo dà cả Nam để được ngồi ghết TT như Bill Clinton? Không, như vụ 1960 với Kennedy, chưa cần chờ đến phiên luận tội nào, TT Richard Nixon thản nhiên từ chức vào tháng 8 năm 1974 trong khi tới năm 1976 mới mãn nhiệm kỳ II.
 Quả thật Nixon, một người vì đại cuộc cho đất nước, xem nhẹ quyền lợi bản thân.
Justice Antonin Scalia: Al Gore to blame for 2000 US election mess
Source: Telegraph

The 2000 presidential election debacle was the fault of Al Gore, who should have followed Richard Nixon's 1960 example and conceded without legal action, according to the Supreme Court's leading conservative judge.

"Richard Nixon, when he lost to Kennedy thought that the election had been stolen in Chicago, which was very likely true with the system at the time," Justice Antonin Scalia told The Telegraph.

"But he did not even think about bringing a court challenge. That was his prerogative. So you know if you don't like it, don't blame it on me.

"I didn't bring it into the courts. Mr Gore brought it into the courts.

"So if you don't like the courts getting involved talk to Mr Gore."

Justice Scalia insisted that his controversial decision, along with four other justices, to stop votes being recounted in Florida because the method was unconstitutional and it was too late to consider other options was "absolutely right".

Read more:
http://www.telegraph.co.uk/news/worldnews/northamerica/...

Bầu cử tổng thóng Mỹ 2016

Giữa hai người cùng đáng ghét. Chọn ai?

Chọn ông Donald Trump ít đáng ghét hơn vì:

1.     Bổ nhiệm Thẩm phán TCPV
Nhớ lại chính trường Mỹ “dậy sóng” sau khi tin Thẩm phán TCPV Antonin Scalia tạ thế ngày  13/2/2016, thọ 79 tuổi nên việc chọn người điền thế chỗ trống của TCPV là trách nhiệm của Tổng thống.
Vị Thẩm phán kế nhiệm mang trọng trách vô cùng quan trọng, là người sẽ quyết định cán cân quyền lực nghiêng về bên nào bởi Tòa án tối cao Mỹ hiện còn bốn người theo phe bảo thủ và bốn người theo chủ nghĩa tự do. Vị trí này được xem là sự bổ nhiệm mang tính lâu dài, giúp quyết định một số vấn đề cực kỳ quan trọng và gây chia rẽ nhiều nhất trong xã hội Mỹ.
9 vị Thẩm phán của tòa án tối cao Mỹ đang chuẩn bị đưa ra quyết định về trường hợp nạo phá thai lần đầu tiên sau gần 10 năm, cũng như các vụ việc liên quan đến quyền bầu cử hay người nhập cư.
Vì vậy, khoảng trống mà TP Scalia, để lại nhanh chóng trở thành một chủ đề nóng trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng năm 2016.
“Theo tin Reuters, ngay lúc bà Hillary Clinton muốn TT Obama vì còn trách nhiệm tới 20/1/2017, nên có thể chọn người TP kế nhiệm.
Còn nhà tỷ phú Donald Trump thì đưa ra một nhận định thẳng thắng hơn khi được hỏi về ứng viên cho vị trí Thẩm phán khi nói: “Tôi sẽ chọn ai đó giống như ông Scalia.” Ông Donald Trump chống việc phá thai bừa bãi.
Vì để cho phụ nữ tự do phá thai không phải là tôn trọng quyền phụ nữ mà trái lại, là khuyến khích mẹ giết con. Không còn tội ác nào bằng.
Nếu không đủ sức nuôi con thì chính phủ trợ giúp như đã từng làm hàng chục năm nay, bất kể Tổng Thống là Cộng Hòa hay Dân Chủ, các bà có thai không đủ lợi tức nuôi con đều được cấp thẻ mua thực phẩm nuôi mẹ lẫn con.
Như vậy cho phá thai vô điều kiện là cho phép giết người vô cùng tàn bạo thể thỏa mãn nhục dục bản thân.
Chỉ nên cho phá thai khi ảnh hưởng đến tình trạng sức khỏe người mẹ hay những gì nữa dao BS chứng nhận thôi.
Tóm lại, đã hưởng thụ thì phải có trách nhiệm với kết quả tạo ra. Đó là con đường văn minh, bất kể đạo nào, mà là đạo làm người đạo đức có lương tri.
2.     Nếu Hillary Clinton có quyền bổ nhiệm Thẩm Phán TCPV?
Tôi học được một giải thích rất chí lý của ai đó rằng:
Cuộc bầu cử năm nay không phải chỉ về Hillary.
Đây là về việc đánh bại chương trình nghị sự phóng túng cực tả (defeating the far left liberal agenda) mà bất cứ ứng viên Democrat nào cũng muốn thắng. Liberal Democrats hiện đang muốn thêm 1 Thẩm Phán TCPV cho mục đích tột đỉnh: Chiếm lấy sự kiểm soát hoàn toàn đất nước này với 5 phiếu bầu đa số ở TCPV, rồi áp đặt mọi chính sách phóng túng của họ trên quốc gia, không bằng cách thắng cử, mà bằng một chuỗi quyết định tự ý và bất tận của một TCPV phóng túng. Cho dù nếu Clinton có phải ra khỏi cuộc đua tranh cử này (có thể do sự khám phá thêm các email chấn động khác của bà, thí dụ như vậy), thì sự lựa chọn của chúng ta trong cuộc bầu cử này cũng vẫn vậy, vì bất cứ ứng viên Democrat nào khác, cũng sẽ chỉ định cùng loại thẩm phán phóng túng của họ vào TCPV.

Bà ta cũng sẽ thêm 12 quan tòa vào các tòa án quận hạt thuộc liên bang và các tòa chống án, những tòa án với 99% các vụ kiện liên bang được quyết định. Tức là một loại tư pháp độc tài chúng ta đã thấy khi quyền phá thai và hôn nhân đồng giới tính đã ép buộc đất nước này phải cho họ thắng vĩnh viễn. Quốc gia này sẽ không còn được điều hành bởi người dân và những người đại diện họ, nhưng sẽ bị trị bởi các quan tòa chủ động, vô trách nhiệm, và không hề được bầu lên. Họ sẽ độc quyền ra lệnh cho ta bằng luật từ cái ghế họ ngồi, với bất cứ việc gì họ thích làm. Và sẽ không có ai trong hệ thống chính quyền có thể ngăn chận họBà ta cũng sẽ thêm 12 quan tòa vào các tòa án quận hạt thuộc liên bang và các tòa chống án, những tòa án với 99% các vụ kiện liên bang được quyết định. Tức là một loại tư pháp độc tài chúng ta đã thấy khi quyền phá thai và hôn nhân đồng giới tính đã ép buộc đất nước này phải cho họ thắng vĩnh viễn. Quốc gia này sẽ không còn được điều hành bởi người dân và những người đại diện họ, nhưng sẽ bị trị bởi các quan tòa chủ động, vô trách nhiệm, và không hề được bầu lên. Họ sẽ độc quyền ra lệnh cho ta bằng luật từ cái ghế họ ngồi, với bất cứ việc gì họ thích làm. Và sẽ không có ai trong hệ thống chính quyền có thể ngăn chận họ (Hết)
Tôi rất đồng ý .  Vì quá đúng với “Đạo làm người có lương tri”, không muốn giết hàng trăm triệu trẻ chưa chào đời vô tội; chưa nói đến tội Hối mại quyền thế, Dùng pháp luật có hai thước đo, Quỹ từ thiện Clinton bị bòn rút, Hệ thống Emails cá nhân phạm pháp dễ mời Tình báo Trung Cộng vào nhuộm Đỏ Nhà Trắng mà tôi có bằng chứng.
Nguyễn Việt Nữ



No comments:

Post a Comment