Saturday, September 18, 2010

Từ khi thi hành chính sách đổi mới, những văn hoá phẩm đưa ra hải ngoại được thông suốt không bị chống đối, CSVN sau đó bắt đầu liên tục gửi ra những đoàn trình diễn văn hóa nghệ thuật như múa rối nước, triễn lãm tranh ảnh, đại nhạc hội ..v..v..


Theo báo chí, ngày 23-2-2001 bản tin từ AP, qua lời tuyên bố của viên chức nhà nước CSVN, cho biết một phái đoàn ca sĩ gồm Thu Phương, Phương Thanh, Hồng Vân, Lam Trường, Huy MC, Quang Huy sẽ qua Mỹ biểu diễn dưới sự điều động của ông Điệu Hùng, nguyên là phó giám đốc của “Tập Đoàn Trình Diễn Văn Nghệ thành phố HCM”.Thế rồi chỉ 6 tháng sau đó ca sĩ Lam Trường lại xuất hiện qua “Nhạc Hội Hè” tại Anaheim Nam Cali,và tháng 7- 2002 với “Đêm Lam Trường” tại San Jose. Những buổi trình diễn như thế thường tạo ra sự rẽ giữa những người ủng hộ và những người biểu tình chống đối.

Báo Việt Mercury Bắc Cali cho biết “đa số” ủng hộ những chương trình văn nghệ đó với lý do “nhạc tình không dính dáng đến chính trị và không thể ép buộc nghệ thuật phải theo một chiều hướng chính trị nào”! Bầu show thì khẳng định “chương trình chúng tôi thuần túy văn nghệ không nhằm mục tiêu chính trị ”. Riêng Đặng Dzũng, phó lãnh sự đặc trách Văn hoá và Thông tin thuộc lãnh sự quán CSVN tại San Francisco, lại cố tình quên đi chỉ thị của CSVN ngày 22-1-2000 là “ yêu cầu Bộ Văn Hóa Thông Tin phải phối hợp cùng Bộ Ngoại Giao tổ chức các hoạt động tuyên truyền văn hóa nghệ thuật tại hải ngoại nơi có đông kiều bào cư ngụ” khi lên tiếng cho rằng “Những đoàn văn nghệ này không được sự bảo trợ của nhà nước VN”

Tại các nước tự do, quyền tự do tư tưởng được tôn trọng nên “nghệ thuật vị nghệ thuật”. Ngược lại dưới chế độ cộng sản thì nghệ thuật luôn luôn phải phục vụ cho chính trị, cho chế độ. Hãy nghe Hồ Chí Minh đọc lá thư “Gửi các hoạ sĩ” nhân dịp triễn lãm hội hoạ tại Hà Nội năm 1951 nguyên văn như sau”

“Gửi anh chị em hoạ sĩ,

Biết tin có cuộc trưng bày…, tôi nói vài ý kiến của tôi đối với nghệ thuật, để anh chị em tham khảo.

…Văn hoá nghệ thuật cũng là một mặt trận. Anh chị em là chiến sĩ của mặt trận ấy.Cũng như các chiến sĩ, chiến sĩ nghệ thuật cần có nhiệm vụ nhất định, tức là: phụng sự kháng chiến, phụng sự tổ quốc, phụng sự nhân dân, trước hết là công, nông, binh.

Để làm tròn nhiệm vụ, chiến sĩ nghệ thuật của nhân dân có lập trường vững, tư tưởng đúng,nói tóm lại là phải đặt lợi ích của kháng chiến, của tổ quốc, của nhân dân lên trên hết, trước hết.

Về sáng tác thì cần thấu hiểu, liên hệ và đi sâu vào đời sống của nhân dân…

Chắc có người nghĩ: cụ Hồ đưa nghệ thuật vào chính trị.

Đúng lắm, văn hoá nghệ thuật cũng như mọi hoạt động khác, không thể đứng ngoài mà phải ở trong kinh tế và chính trị.”

Ngày 10 tháng 12 năm 1951.

Hồ Chí Minh.