Cuối
năm Thìn 2012 coi bộ “Con Rồng Đỏ” Trung Cộng còn
quậy lên nhiều “bệnh” vui buồn như Đường Lưỡi Bò
Trên Hộ Chiếu với
bản đồ bao gồm Đài Loan, Tây Tạng cũng như các vùng
có tranh chấp với Ấn Độ vào lãnh thổ Trung Quốc mà
cũng bao gồm luôn cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường
Sa đồng thời vùng biển chung quanh được vẽ bằng chín
đoạn hình chữ U.. mà nội
bộ tứ trụ triều đình Sang-Trọng Hùng-Dũng của Hồ
Chí Minh đang đấm đá nhau túi bụi để tranh được làm
thái thú Tàu Cộng.
Đã
vậy mà ban Chấp hành Trung ương đảng khóa XI họp lần
thứ 5, bàn về sửa đổi Hiến Pháp 1992, Tổng bí thư
Nguyễn Phú Trọng vẫn nhất quyết giữ lại điều 4 HP:
Đảng lãnh đạo lấy chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng
Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành
động. Chính báo mạng lưới Việt Nam của đảng cũng
nói là nhà nước XHCN đã “Đảng- hóa Hiến Pháp”
(VietnamNet ngày 6-11-2012).
Như
vậy ta càng nhớ ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện từng có
thuốc chữa bệnh cho XHCN:
“Đảng như
hòn đá tảng
Đè lên vận mạng quê hương
Muốn sống trong hòa hợp yêu thương
Việc trước nhất, phải tìm phương hất xuống!”
Đè lên vận mạng quê hương
Muốn sống trong hòa hợp yêu thương
Việc trước nhất, phải tìm phương hất xuống!”
Vì “Đảng
biến tuổi thơ thành trộm cướp…” Nên thi sĩ đã
ước mơ “Sẽ có một ngày con người hôm nay. Vất
súng, vất cùm, vất cờ, vất Đảng…” Nhưng mộng
ước chưa thành, ngục sĩ Nguyễn
Chí Thiện đã lìa đời ngày 2 tháng 10 năm 2012!
Một
thi sĩ từng có 27 năm trong địa ngục Cộng Sản, từng
có những án thơ văn “chửi cha bác Hồ” là “Chính
trị gia sọt rác”
đã được chính chúng tôi năm 1993 đem phổ biến vào Mạc
Tư Khoa, cái nôi của “ông nội Stalin” của Tố Hữu
(Yêu
và Bị Yêu, Nguyễn Việt Nữ); chua
xót thay cho Nguyễn Chí Thiện từ khi sống đến khi chết
cũng có những tranh cải! Thế rồi chỉ tuần lễ đầu
tháng 12 năm 2012 có hai nhân vật của hai tín ngưỡng lớn
Việt Nam cũng về thế giới khác, là Linh Mục Chân Tín
tạ thế ngày 1-12 và Đại Lão Hòa Thượng Thích Hộ Giác
ra đi ngày 5-12 cũng lại đưa đến hiện tượng lớn mà
chúng tôi xin gọi là Bệnh
“Bốn
không”
và cũng lo tìm
thuốc chữa
cái vấn nạn lịch sử:
Giữa
Thiên Chúa giáo và Phật giáo,
ai
trao miền Nam cho Cộng Sản?
Chúng
ta thường nghe: “Thuốc
đắng đã tật, lời thật mất lòng”. Xin
thành thật xin lỗi quí vị trước. Vì mục đích là để
tạo sự đoàn kết để cắt cái Lưỡi Bò Trung Cộng và
đập cái Đảng thái thú Sang-Trọng-Hùng-Dũng, chúng tôi
cố tóm tắt những điều nghe từ cả hai phía Linh Mục
và Hòa Thượng dù có làm cho quí vị phải ngậm “đắng”
để chữa bệnh!
I.Người
Thiên Chúa giáo nói về Linh Mục Chân Tín
Chúng
tôi rất ủng hộ khối 8406 và Đảng Thăng Tiến của LM
Nguyễn Văn Lý, nên vào đầu tháng 4/ 2012 chúng tôi được
mời phát biểu trên Paltalk, và ủng hộ khi nghe LM Chân
Tín đòi ủy bỏ toàn vẹn HP 1992, xóa bài làm lại. Có
người hỏi tôi có biết Chân Tín đã đâm
sau lưng chiến sĩ VNCH, mãi đến khi mất nước, như chanh
bị vắt cạn nước CT mới “trở cờ” chống Cộng.
Chúng tôi nghĩ LM đã kêu gọi CS sám hối lâu rồi, tranh
đấu ta nên “Thêm bạn bớt thù” mà. Tôn giáo nào cũng
khuyên thế.
Sau
đó chúng tôi được gửi cho bài của Khải
Huyền viết kỹ niệm 37 năm quốc
hận. Thấy bất lợi cho đại cuộc nên chúng tôi không
phổ biến. Khi nghe tin LM Chân Tín
mất, chúng tôi đã gửi lời cầu chúc linh hồn LM sớm
về với Chúa, tuần sau chúng tôi cũng nhận lại bài của
Khải Huyền. Và khi ĐLHT Thích Hộ Giác mất buổi sáng,
là tối cùng ngày 5/12, nhiều người gửi chúng tôi bài
của Liên Thành, chủ tịch Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng
Cộng Sản Việt Nam (UBTTTAĐCSVN) từng tố cáo Chùa Điều
Ngự là “Ổ Cộng Sản”, có trưng thêm bằng chứng về
người chết Hộ Giác cũng kêu gọi xóa sổ VNCH.
Rồi
nay người chết vẫn chưa chôn, LT còn kêu gọi “Bốn
Không” in đậm nguyên văn: UBTTTADCSVN kêu gọi
đồng bào tỵ nạn Cộng sản, quý vị Quân, Cán, Chính
Việt Nam Cộng Hòa tại hải ngoại không phúng
điếu, không chia buồn, không thăm viếng, không tham dự
đám tang của Thích Hộ Giác.
Chuyện tố cáo nầy ra sao, rồi
cũng sẽ được người có thẩm quyền giải đáp. Nhưng
Liên Thành tự xưng là cháu nội (nhiều đời?) của Tăng
Thống Thích Tịnh Khiết, mà hành động như vậy với một
Phó Tăng Thống GHPHVNTN còn chưa chôn, người ta gửi vào
cho chúng tôi và phê: “Vô giáo dục”! Thật đau lòng!
Hai bên Chúa, Phật đều tố nhau: Đâm sau lưng chiến sĩ
VNCH. Phải chăng đây là Nghị Quyết 36?
Vậy thử mổ xẽ bên Chúa trước,
vì bên Chúa về nước Chúa trước.
I
A. Chân
Tín: Giặc
nội xâm Sài Gòn
Người
TCG
Khải
Huyền viết tựa nầy để tưởng niệm 37 năm quốc hận
(!975--2012):
Chân
Tín, giặc nội xâm Sài Gòn
“Tội
ác phản bội dân tộc có thể tha, nhưng không thể quên”
Bài
rất dài, trên 30 trang, chúng tôi chỉ tóm tắt những tên
Cộng Sản và thiên Cộng TCG.
Í.
A 1 Tiểu sử Khải
Huyền, do tác giả tự thuật
Tôi là người Việt Nam theo đạo Công Giáo chào đời tại miền trung du Bắc Phần. Theo cha mẹ di cư vào Nam năm 1954. Sống được 70 tuổi. Là chiến sĩ VNCH, đi tù cải tạo 6 năm, vượt biên năm 1982 đến trại tị nạn Galang Nam Dương. Ngày 17 tháng 6 năm 1983 tôi đặt chân xuống đất Mỹ, phi trường Los Angeles. Tôi làm việc ở Sài Gòn vào những năm tháng tranh đấu xuống đường mù khói lựu đạn cay, vòi rồng phun nước trong những cuộc biểu tình xuống đường phản chiến, kêu gọi hòa bình giả hiệu. Tôi có thể tự cho mình là chứng nhân lịch sử của thời này nên đủ tự tin và khả tín để viết bài này đúng sự thật lịch sử.. (Hết trích)
Tôi là người Việt Nam theo đạo Công Giáo chào đời tại miền trung du Bắc Phần. Theo cha mẹ di cư vào Nam năm 1954. Sống được 70 tuổi. Là chiến sĩ VNCH, đi tù cải tạo 6 năm, vượt biên năm 1982 đến trại tị nạn Galang Nam Dương. Ngày 17 tháng 6 năm 1983 tôi đặt chân xuống đất Mỹ, phi trường Los Angeles. Tôi làm việc ở Sài Gòn vào những năm tháng tranh đấu xuống đường mù khói lựu đạn cay, vòi rồng phun nước trong những cuộc biểu tình xuống đường phản chiến, kêu gọi hòa bình giả hiệu. Tôi có thể tự cho mình là chứng nhân lịch sử của thời này nên đủ tự tin và khả tín để viết bài này đúng sự thật lịch sử.. (Hết trích)
I.
A 2 Về LM Chân Tín: (Cũng do Khải Huyền viết, kể cả
tô màu và in đậm)
Cũng
rất dài, tuy chúng tôi rút thật ngắn mà vẫn dài! Chỉ
nhấn mạnh về lý do “Sám hối”:
Stefano
Nguyễn Tín, (bút hiệu Chân Tín) chào đời trong một gia
đình nghèo ngày 11-11-1920 tại quận Hương Trà, tỉnh Thừa
Thiên miền Trung Việt Nam. Là chủng sinh Dòng Chúa Cứu
Thế ngay từ hồi thiếu niên, ông thụ phong linh mục ngày
06-6-1949. Năm 1953, ông tốt nghiệp đại học Angelicum
University của Dòng Đa Minh ở Rome với học vị tiến sĩ
thần học. Trở về Việt Nam vào tháng 10-1953, Chân Tín
bắt đầu dạy thần học tại Đại Chủng Viện Chúa Cứu
Thế ở Đà Lạt.
Từ tháng 10-1961—đến 6-1969, tổng biên tập nguyệt san Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Năm 1970, các bề trên cho phép ấn hành một nguyệt san khác mang tên Đối Diện, cộng tác viên thân cận nhất là Nguyễn Ngọc Lan, một giáo sư tốt nghiệp giáo dục tại Pháp, giữ một vai trò chủ đạo. Đối Diện kêu gọi hòa bình và hòa giải giữa người Việt Nam với nhau, tố cáo mật vụ của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã tra tấn các sinh viên và tù nhân chính trị một cách rùng rợn qua cái gọi là “Chuồng Cọp” ở nhà tù ngoài đào Côn Sơn. (Khải Huyền chú thích: Những người tù này sau là Cộng Sản gộc.) Đối Diện cũng tố cáo tham nhũng và buôn lậu ma túy của chế độ quân phiệt Sài Gòn. Vì vậy, những số báo của Đối Diện bị cảnh sát tịch thu và Chân Tín đã bị bắt vài lần. Vào tháng 10-1972, ông bị tòa án quân sự của Tổng Thống Thiệu kết án tù treo 5 năm.
Đến cuối năm 1972, dân chúng biểu tình đã tăng lên mức đáng kể và chế độ nhìn Đối Diện như là một đe dọa nguy hiểm cho sự sống của VNCH. Chế độ đóng cửa tờ báo và trừng phạt thẳng tay bất cứ ai lưu giữ những số báo Đối Diện. Để tiếp tục sống còn, Đối Diện đi vào phát hành bí mật. Lúc này, Chân Tín, hợp tác với những thành phần trí thức và tôn giáo, lập “Ủy Ban Cải Thiện Chế Độ Lao Tù ở Nam Việt Nam” và sau đó trở thành chủ tịch ủy ban này. Chân Tín kêu gọi toàn thể người dân trong và ngoài nước phản đối chế độ Sài Gòn tra tấn tù nhân và gửi thuốc men và lương thực cho các tù nhân chính trị. Thân nhân của các tù chính trị cũng được Chân Tín và Ủy ban giúp đỡ nhằm củng cố thông tin thích đáng và yểm trợ tài chánh.
Sau Hiệp Định Hòa Bình Paris năm 1973, Chân Tín đã chứng minh cho thế giới sự thật chế độ Sài Gòn vẫn còn giam giữ hàng ngàn tù chính trị và việc tra tấn vẫn còn tiếp tục được chế độ nhìn như là một phương tiện bịt miệng những ai mưu tìm hòa bình. Nhiều bằng chứng vi phạm nhân quyền của chế độ Sài Gòn đã được gửi cho Chân Tín để ông ta gửi cho Ân Xá Quốc Tế và nhiều tổ chức khác nhau trên thế giới. Còn trong nước, ủy ban của ông đã hợp tác chặt chẽ với các tổ chức tôn giáo khác như Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, các giáo phái Cao Đài và Hòa Hảo trong nỗ lực của họ nhằm xoa dịu hoàn cảnh của các tù chính trị. (Khải Huyền chú thích: Việt Cộng có thi hành hiệp định này không? Không những chúng không thi hành mà còn xé bỏ, tại sao Chân Tín không yêu cầu chúng thi hành mà chỉ yêu cầu VNCH…
Từ tháng 10-1961—đến 6-1969, tổng biên tập nguyệt san Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Năm 1970, các bề trên cho phép ấn hành một nguyệt san khác mang tên Đối Diện, cộng tác viên thân cận nhất là Nguyễn Ngọc Lan, một giáo sư tốt nghiệp giáo dục tại Pháp, giữ một vai trò chủ đạo. Đối Diện kêu gọi hòa bình và hòa giải giữa người Việt Nam với nhau, tố cáo mật vụ của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã tra tấn các sinh viên và tù nhân chính trị một cách rùng rợn qua cái gọi là “Chuồng Cọp” ở nhà tù ngoài đào Côn Sơn. (Khải Huyền chú thích: Những người tù này sau là Cộng Sản gộc.) Đối Diện cũng tố cáo tham nhũng và buôn lậu ma túy của chế độ quân phiệt Sài Gòn. Vì vậy, những số báo của Đối Diện bị cảnh sát tịch thu và Chân Tín đã bị bắt vài lần. Vào tháng 10-1972, ông bị tòa án quân sự của Tổng Thống Thiệu kết án tù treo 5 năm.
Đến cuối năm 1972, dân chúng biểu tình đã tăng lên mức đáng kể và chế độ nhìn Đối Diện như là một đe dọa nguy hiểm cho sự sống của VNCH. Chế độ đóng cửa tờ báo và trừng phạt thẳng tay bất cứ ai lưu giữ những số báo Đối Diện. Để tiếp tục sống còn, Đối Diện đi vào phát hành bí mật. Lúc này, Chân Tín, hợp tác với những thành phần trí thức và tôn giáo, lập “Ủy Ban Cải Thiện Chế Độ Lao Tù ở Nam Việt Nam” và sau đó trở thành chủ tịch ủy ban này. Chân Tín kêu gọi toàn thể người dân trong và ngoài nước phản đối chế độ Sài Gòn tra tấn tù nhân và gửi thuốc men và lương thực cho các tù nhân chính trị. Thân nhân của các tù chính trị cũng được Chân Tín và Ủy ban giúp đỡ nhằm củng cố thông tin thích đáng và yểm trợ tài chánh.
Sau Hiệp Định Hòa Bình Paris năm 1973, Chân Tín đã chứng minh cho thế giới sự thật chế độ Sài Gòn vẫn còn giam giữ hàng ngàn tù chính trị và việc tra tấn vẫn còn tiếp tục được chế độ nhìn như là một phương tiện bịt miệng những ai mưu tìm hòa bình. Nhiều bằng chứng vi phạm nhân quyền của chế độ Sài Gòn đã được gửi cho Chân Tín để ông ta gửi cho Ân Xá Quốc Tế và nhiều tổ chức khác nhau trên thế giới. Còn trong nước, ủy ban của ông đã hợp tác chặt chẽ với các tổ chức tôn giáo khác như Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, các giáo phái Cao Đài và Hòa Hảo trong nỗ lực của họ nhằm xoa dịu hoàn cảnh của các tù chính trị. (Khải Huyền chú thích: Việt Cộng có thi hành hiệp định này không? Không những chúng không thi hành mà còn xé bỏ, tại sao Chân Tín không yêu cầu chúng thi hành mà chỉ yêu cầu VNCH…
Vậy mà ngày xưa Chân Tín ca ngợi chế độ miền Bắc như thiên đàng trong tờ Đối Diện).
Đến cuối năm 1989, kinh hoàng trước sự sụp đổ nhanh chóng của những chế độ cộng sản Đông Ấu, Đảng CSVN xiết gọng kìm người dân và công khai loan báo sẽ không ngần ngại tiêu diệt những ai bất đồng chính kiến âm mưu “lật đổ hệ thống xã hội chủ nghĩa.” Vào đầu năm 1990, một loạt các vụ bắt giữ tại gia và giam cầm đã diễn ra nhằm chống lại những tiếng nói chỉ trích nhà cầm quyền, nhiều người là những nhà tranh đấu một thời các viên chức Cộng Sản. Phản ứng cho vụ đàn áp này, Chân Tín dùng ba bài giảng tại nhà thờ Kỳ Đồng vào tháng 4-1990, ông kêu gọi giới lãnh đạo CSVN hây “sám hối” về những sai lầm của họ và đặt nền tảng nhân quyền cho người dân. Không ai ngạc nhiên khi ông ta bị quản thúc tại gia ngay lập tức và dần dần được chuyển đến một nhà thờ nhỏ tại làng Cần Giờ, huyện Duyên Hải. Huyện này chỉ cách nhà thờ của ông ở TP. Hồ Chí Minh có 25 dặm và cấm người ngoại quốc bén mảng đến. Chân Tín không được tiếp khách hay thư tín. Nguyễn Ngọc Lan, người bạn và cộng tác viên lâu năm của ông, bị giam giữ một cách gián tiếp bằng quản thúc tại gia ở TP Hồ Chí Minh. (Khải Huyền chú thích: Ăn thua gì với các linh mục tuyên úy Công Giáo bị tù đầy chết dần chết mòn trong các trại tù cải tạo CSVN từ Nam chí Bắc)
(Tiểu
sử này được viết từ năm 1994 và được cập nhật
hóa ngày Thứ Năm, 28-1-1999 trong trang nêu trên)Chân
Tín tự tố cáo ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản
Chỉ
vì bất mãn với Nguyễn Văn Thiệu, Chân Tín và nhóm trí
thức Công Giáo xuống đường biểu tình với mục đích
lật đổ chế độ này, dâng cho Cộng Sản Bắc Việt,
giết chết cả miền Nam Việt Nam tự do dân chủ. Còn tội
nào to hơn? Chỉ vì ghét Thiệu mà giết cả miền Nam và
giết luôn chính mình, Chân Tín có điên không nhỉ?
Trí thức Công Giáo thiên tả
Sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa, được hưởng khá nhiều tự do, Chân Tín và Nguyễn Ngọc Lan, một linh mục cùng dòng với Chân Tín, đi du học Pháp về, nhiễm phong trào “thiên tả” ủng hộ Cộng Sản. Thiên tả hay cánh tả, có nghĩa là ủng hộ chủ nghĩa Cộng Sản, nghịch với thiên hữu, cánh hữu theo quốc gia (chống Cộng Sản). Thiên tả là một phong trào thời thượng của giới trí thức trời Âu trong những năm 60 thế kỷ trước. Hoài Chiên, một nhạc sĩ Công Giáo, sang du học tại Louvain Bỉ, khi về nước quay ra chống chế độ VNCH kịch liệt, tự thú trong một chuyến sang thăm Little Saigon ra mắt cuốn sách nói về những tư tưởng “huyễn hoặc” của Karl Marx, rằng: “Thập niên 50, 60 và 70 thế kỷ trước, trí thức, không phải chỉ có Việt Nam, mà bất cứ quốc gia nào, du học Âu Châu, đểu phải thiên tả (bênh Cộng Sản). Nếu không sẽ bị đào thải, không có job làm, đồng nghiệp và sinh viên xa lánh. Hoài Chiên không chọn về Việt Nam, mà ở lại lấy vợ đầm dạy học kiếm cơm và mũ ni che tai với quê hương Việt Nam chìm trong khói lửa. Hoài Chiên mới qua đời khoảng một hai năm nay. Hoài Chiên, với danh hay tên thật là Nguyễn Hoài Nam, viết một cuốn sách hai bộ về văn hóa được ông Ngô Đình Nhu khen và cho đi du học, viết cuốn sách trên như là một phản tỉnh trước khi chết để minh oan cho lập trường thiên tả của mình. Tại sao lúc còn xuống đường bên trời Âu ủng hộ CS sao không viết tố cáo chủ nghĩa Mác “huyễn hoặc” mà tin như điếu đổ. Đến khi nó sụp đổ tại Liên Xô và Đông Ấu, Hoài Chiên về Việt Nam thăm một chuyến trở ra mới viết cuốn sách này để có dịp phân bua với cộng đồng tỵ nạn Việt Nam.
.
Trở lại Sài Gòn sau hai đợt Mậu Thân, cánh trí thức
Công giáo du học ở trời Âu về bắt đầu mở chiến
dịch tranh đấu cho Cộng Sản, núp dưới chiêu bài thành
phần thứ ba, không theo cộng sản cũng không theo quốc
gia như Chân Tín nói ở trên, chỉ
có mục tiêu là chống bất công, tham nhũng và chiến
tranh. Nhưng thực chất là chống chế độ Việt nam Cộng
Hòa, không những không đả động gì tới Cộng Sản Bắc
Việt mà còn ca tụng chúng qua báo Đối Diện.
Bốn người nòng cốt là Nguyễn Văn Trung, Khoa trưởng
Văn Khoa, Đai Học Sài Gòn, Lý Chánh Trung, giáo sư Văn
Khoa, Nguyễn Ngọc Lan và Chân Tín, hai linh mục dòng Chúa
Cứu Thế trụ sở tại 38 Kỳ Đồng. Nhà thờ Dòng Chúa
Cứu Thế tại đây vào hai ngày cuối tuần, nhất là
chiều Thứ Bảy đông nghẹt giáo dân đi chầu và đi lễ
quanh năm, năm này sang năm khác, cho đến tận bây
giờ.
Đám ký giả thân Cộng trong cái thành phần thứ ba này (có cả cựu trung tướng Tôn Thất Đính) bèn lập cái hội mà bấy giờ nghe rất “thối” – “Ký giả đi ăn mày” …
Linh
Mục Trần Hữu Thanh, cùng Dòng Chúa Cứu Thế Kỳ Đồng
với Chân Tin, đã đứng ra thành lập phong trào chống
tham nhũng như Chân Tín, nhưng sau 30-4-1975, ngài phải
đi tù mọt gong. Lý do là vì cha Thanh không chống chế độ
Việt Nam Cộng Hòa, nên VC cho là phản động. Còn Chân
Tín quyết triệt hạ chế độ Việt Nam Cộng Hòa tươi
đẹp để mang chế độ CS miền Bắc thay vào đó. Chân
Tín nhởn nhở ở ngoài làm việc cho VC trong cái gọi là
Mặt Trận Tổ Quốc. Chẳng qua Chân Tín phải đòi cái
này cái nọ như trong bài trên viết, là vì bị dân chúng
miền Nam nhìn khinh bỉ và kết tội đành phải lên tiếng
cho có lệ, dư biết VC đâu có sợ Chân Tín vì ông ta đâu
còn xách động được ai theo.
Là người làm việc tại Bộ Tổng Tham Mưu Sài Gòn từ năm 1970 cho đến khi mất nước, hằng theo dõi tình hình biến động chính trị, quân sự của đất nước, đặc biệt, Sài Gòn, thủ đô hòn ngọc Viễn Đông yêu dấu của Việt Nam Cộng Hòa. Sài Gòn và VNCH đã bị các thế lực tay chân Cộng Sản ra sức làm cho chế độ Nguyễn Văn Thiệu sụp đổ, có nghĩa chế độ Việt Nam Cộng Hòa cũng rơi vào tay Cộng Sản Bắc Việt luôn, trong đó Chân Tín là một tay đầu sỏ phá hoại không thể nào chối cãi.
Chân
Tín là một tội đồ cần sám hối hơn người Cộng Sản.
Khoác áo thày tu, nhưng thiếu tinh thần bác ái, khoan dung
và hy sinh, tham sân si và bất mãn đầy mình.
Nếu Chân Tín chết trước ngày 30-4-1975, Việt Cộng TP Hồ Chí Minh sẽ tuyên dương Chân Tín như anh hùng cách mạng không thua gì Lê Văn Tám.
Nhưng Chân Tín vẫn còn sống và sống dai nữa. Hiện nay Chân Tín bị lọt giữa gọng kềm bọn Cộng Sản ác ôn, bị những người tù Cộng Sản và gia đình họ nhìn như một Juda phản bội, ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản.Tại sao Việt Cộng chiếm đất của Thài Hà, đồng đạo đồng tu của Chân Tín mà sao không thấy Chân Tín xuống đường biểu tình? Sao lạ vậy? Chân Tín từng tuyền bố chống bất công tham nhũng cơ mà. Rồi vụ Tiên Lãng. Chân Tín không kêu gọi xuống đường như thời Ủy ban cải thiện lao tù trước 75, sao chỉ thấy im lặng và im lặng. Ngồi một nơi an toàn viết bài chửi đổng CS vì sợ tù đầy.
Khá
khen cho Chân Tín giả hình giả nghĩa, toan đánh lừa quân
dân cán chính VNCH một lần nữa. Còn khuya!. Vì thế có
bài viết này.
Khải
Huyền
- Quốc Hận năm thứ 37 - 30.4.1975 – 30.4.2012 (Hết
trích)
Ý
kiến:
Cũng
như quyển “Biến
Động Miền Trung”
của Phật tử Liên Thành, người TCG Khải Huyền vạch
mặt những LM trí thức Công giáo du học Âu Châu ủng hộ
thuyết Cộng Sản của Mác, còn in đậm đến “Châu
Tâm Luân, cũng là linh mục Công Giáo
du học Pháp về Sài Gòn dạy triết”.. Khải Huyền còn
vén màn bí mật những điều chúng tôi thật chẳng bao
giờ nghe, nguyên văn: “Trong
nhóm trí thức Công giáo thân cộng này, không thể không
nói đến Nguyễn Đình Đầu, hiện vẫn còn sống, sau này
lộ
nguyên hình là Cộng Sản. Ông ta du học Pháp về nước,
và được một linh mục thừa sai Paris đỡ đầu cho mượn
cơ sở của hội trên đường Nguyễn Du, ngay sau nhà xứ
của Vương Cung Thánh Đường,
để xuất bản tờ Sống Đạo thiên tả, đánh phá giáo
hội CGVN.
Khi
tờ báo này ra, mỗi tuần một số, Nguyễn Văn Trung và
Lý Chánh Trung là hai cây viết nòng cốt.
Tờ
báo này sống được một thời gian rồi chết. Nhưng
Nguyễn Đình Đầu đã tạo được vị thế và tiếng nói
thăm dò để “nằm vùng” đứng sau hậu trường, giật
dây những con múa rối thân cộng, công khai hoạt động,
như hai ông Trung.
Sau
ngày 30-4, chúng đã xuất đầu lộ diện, làm hàng xóm và
các đơn vị quân đội cảnh sát ngỡ ngàng, như Chuẩn
Tường Nguyễn Hữu Hạnh làm nội tuyến cho VC. Hiện
nay, cái nhóm VC nằm vùng này giữ những chức vụ cao cấp
trong guồng máy cầm quyền của Cộng Sản ở Sài Gòn.
Khải
Huyền còn nói đến LM Chân Tín trên mạng Net. Nữ Vương
Công Lý, để nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam. “Đến
khi chanh vắt hết nước, chúng loại bỏ Chân Tín như con
chó ghẻ mới quay ra bất mãn chống lại chúng. Chân Tín
đã nói dối một cách trắng trợn. Chân
Tín, đi theo gót Trần Dân Tiên, tự viết ca tụng mình
rồi gửi sang Pháp dịch sang Anh văn để phổ biến tự
đánh bóng mình”
Tác
giả
Khải
Huyền viết quá dài, chúng tôi sẽ trở lại tham khảo
khi cần ở dịp khác
Còn.
Ông cho trang Web. Enhance..gì
đó và thêm:
“Hai
bài này đăng trong The Sixties Project - The Viet Nam
Generation mạng Big Book ) tại địa chỉ
mạng: www2.iath.virginia.edu/sixties/HTML…/Tuong_Chân_
Tin_bio.
Phương thuốc nào của
Chúa và Phật để chữa bệnh cho Mẹ Việt Nam?
A.Truyền
hình SBTN: (Saigon Broadcasting Television Network)
Trên đây ta biết Hoài
Chiên, một nhạc sĩ Công Giáo du
học ở Bỉ, theo tư tưởng Karl Marx.
Còn hiện Tổng Giám Đốc SBTN là nhạc sĩ Trúc Hồ
đang làm ngược lại, như “Free VietKhang, Free Vietnam”,
“Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói”…
Còn có chương trình “Huynh Đệ
Chi Binh” của nhà văn Quân Đội Huy Phương. Nhớ
lại trên SBTN ngày 23 tháng 4 năm 2009, chương trình
nầy nhà văn Huy Phương phỏng vấn Giáo sư cựu sĩ quan
Trần Đông Phong, tác giả quyển “Việt Nam Cộng Hòa
10 ngày cuối cùng”, ông cho biết đất nước rơi vào
tay Cộng Sản có nhiều lý do, trong đó có “khối thứ
ba” gồm có Phật Giáo và trên 300 Linh Mục thuộc khối
Công giáo Cấp tiến, đứng đầu là Linh Mục Phạm Minh
Mẫn, tức Hồng Y Phạm Minh Mẫn hiện giờ.”
(Cố Giáo sư Trần Đông Phong
là phu quân của ca sĩ Ngọc Minh, phụ trách chương
trình “Người yêu của lính” cũng trên đài
SBTN).
Sở
dĩ chúng tôi nhắc đến quyển
xuất bản năm 2006 tại Cali của Giáo sư Trần Đông Phong
vì có liên quan như Khải Huyền “bậc mí” trên đây và
đến căn Bệnh “Bốn Không” của Liên Thành với tin
tang lễ của Phật giáo “phản loạn” Thích Hộ Giác.
B.
“Việt
Nam Cộng Hòa 10 ngày cuối cùng”: Chống Đối Từ Phía
Thiên Chúa Giáo
Sự
chống đối TT Nguyễn Văn Thiệu, một tín đồ TCG, lại
bùng lên từ phía các đoàn thể TCG. Ngày 18-6-1974, một
bản “Tuyên Ngôn Chống Tham Nhũng, Bất Công và Tệ Đoan
Xã Hội của Hàng Linh Mục Việt Nam” được công bố
tại hội trường Giáo Xứ Tân Sa Châu tại Saigon, mang chữ
ký của 301 vị Linh Mục đại diện cho các giáo phận,
các viện đại học, ủy ban Giáo Dục Công Giáo VN, Chủ
tịch Văn Bút VN, bề trên các dòng tu, tuyên úy Công giáo
trong quân đội v v..Nội dung lên án bộ máy chính quyền
không còn phục vụ quyền lợi quốc gia mà đã thành nơi
hoành hành của những tổ chức “Mafia”
trong
chính quyền, cấu kết với gian thương để bốc lột dân
chúng. Bản cáo trạng cũng lên án TT Nguyễn Văn Thiệu
về nạn mua quan bán tước như sau. (…)
Bản
cáo trạng kêu gọi và nhắn nhủ giáo dân hưởng ứng
Bức Thư Chung của Hội Đồng Giám Mục VN ngày 29-9-1973
và bản Tuyên Ngôn ngày 10-1-1974 cũng của Hội Đồng
Giám Mục lên tiếng báo động về việc đất nước có
thể mạc vong vì. (…) và tuyên ngôn của Hàng Giám Mục
VN kết luận (…) “Chính
Quyền Đã Phản Nghịch” (
Tham chiếu quyển Công và Tội của tỉnh trưởng Nguyễn
Trân, Xuân Thu Los Alamitos, 1992, tr. 729). Sau bản Tuyên Ngôn
này, còn có “Bản Cáo Trạng Số 1” do Phong
Trào Nhân Dân Chống Tham Nhũng Để Cứu Nước và Kiến
Tạo Hòa Bình
do Linh Mục Trần Hữu Thanh, Phó Giám tỉnh Dòng Chúa Cứu
Thế làm chủ tịch tố cáo thêm TT Thiệu 6 vấn đề như
sau (…) (Việt
Nam Cộng Hòa 10 ngày cuối cùng, Trần
Đông Phong, 2006, tr. 180, 181, )
“Bốn Không” nghe từ
Chùa Điều Ngự (Có Radio, DVD, Youtube)
Trong cuộc Hội luận tại chùa
Điều Ngự, T.P Westminter, California ngày thứ bảy 13 tháng
10 năm 2012, vô tình lại được kiểm chứng do tài liệu
của hai tác giả TCG Khải Huyền và Trần Đông Phong. Thật
là ly kỳ ngẩu nhiên!
Giáo Sư Võ Văn Ái, phát ngôn
nhân Phòng Thông Tin Phật giáo Quốc Tế tuyên bố lý do
có buổi hội luận: Vì vài năm nay có kẻ lên án GHPHVNTN
là “Ổ Cộng Sản”, họ cho ba vị Tăng Thống GHPHVNTN
là Cộng sản, nhất là họ dùng lời lẽ rất vô phép
khi gọi Đệ Tam Tăng thống Thích Đôn Hậu là “thằng
chó đẻ”, Đệ Ngũ Tăng thống là “thằng râu xòm”,
họ kết luận là vì phong trào tranh đấu của GHPHVNTN bêu
xấu VNCH mà Việt Nam mới khổ sở bên bờ mất nước
như ngày nay. Tóm tắt, ông Võ Văn Ái lên tiếng trước
công luận rằng:
----Ngày nay ai cũng biết hai người
tình báo chiến lược là Phạm Xuân Ẩn và tình báo chính
trị là Phạm Ngọc Thảo đã nằm ngay trung ương phủ
Tổng Thống Ngô Đình Diệm và tiếp tục sang tới đệ
II VNCH.
---Chính Tổng Thống Nguyễn Văn
Thiệu, sau 15 năm im hơi lặng tiếng, ngày 16 tháng 6 năm
1990 cũng tại TP Westminter Nam Cali nầy, cựu Tổng Thống
đã đến mở cuộc họp báo rất đông người tham dự.
Có ký giả đã gọi ông là người đào ngũ, là kẻ phản
quốc và đặt nhiều câu hỏi hóc búa. Cựu Tổng Thống
Thiệu đã trả lời: Mất nước là tại mình và tại
ta quá nô lệ với viện trợ ngoại bang. Còn phong
trào Phật giáo tranh đấu năm 1963 không hề nhằm lật đổ
TT Ngô Đình Diệm hay TT Nguyễn Văn Thiệu mà chỉ đòi
được bình đẳng tôn giáo. Khi có vụ hạ cờ Phật giáo
ngày Phật Đản ở Huế 1963,
Ủy Ban Liên Phái Bảo Vệ Phật
giáo với những yêu cầu, TT Diệm ký hứa thực hiện,
nhưng một tháng sau không hề xãy ra mà còn bao vây chùa
chiền, bắt bớ sư sải, nên mới có sự tiếp tục tranh
đấu…Phần khán giả tham dự có người lên tiếng: Phật
giáo chỉ xin hủy bỏ dụ số 10 bất bình đẳng tôn
giáo, thế thôi. Có người hỏi: Tại sao họ hổn láo,
tục tỉu, ti tiện, chụp mũ lâu rồi mà các cao tăng Phật
giáo im lặng cho mãi đến nay? Hòa Thượng Thích Viên Lý,
trụ trì Chùa Điều Ngự đáp: khi nào chính phủ Hoa Kỳ,
đại diện là các đại diện dân cử và chính quyền
ngồi đây lên án Chùa nầy là “Ổ Cộng Sản” thì
chúng tôi mới để ý, còn kẻ khác, xin lỗi, tu hành
không được dùng, nhưng vì quí vị hỏi sao lâu vậy
không lên tiếng, chúng tôi mới phải trả lời là vì coi
họ như rơm rác thôi…
(Còn tiếp)
Nguyễn
Việt Nữ
(10/12/2012)
No comments:
Post a Comment