Bệnh
“Bốn không” và thuốc chữa (Tiếp)
Ngay từ năm 2009 chúng tôi đã
ghi lại khi nghe trên đài SBTN, chương trình “Huynh Đệ
Chi Binh” của nhà văn Quân Đội Huy Phương ngày
23 tháng 4 năm 2009, khi nghe Gs Trần Đông Phong nhắc đến
quyển “Công và Tội” của tác giả Nguyễn Trân,
nguyên Tỉnh trưởng tỉnh Khánh Hòa, rằng việc mất
nước về tay Cộng Sản còn có sự tham gia của Hội Đồng
Giám Mục VN, mang chữ ký của 301 Linh Mục, điển hình là
Hồng Y Phạm Minh Mẫn hiện giờ. Còn thêm “Bản Cáo
Trạng Số 1” do Phong Trào Nhân Dân Chống Tham Nhũng Để
Cứu Nước và Kiến Tạo Hòa Bình do Linh Mục Trần
Hữu Thanh” nữa. (Xin xem lại VNTP số 890).
Sở dĩ chúng tôi ghi rõ ngày
phỏng vấn trên đài SBTN vì quá ngạc nhiên, chứ lâu nay
chúng tôi chỉ nghe Phật giáo như Thích Trí Quang, Thích
Nhất Hạnh v.v. làm mất nước, ít nghe ai nói đến Thiên
Chúa Giáo một cách công khai trên trên đài truyền hình
lớn như SBTN. Còn nhân vật “Khải Huyền” viết về LM
Chân Tính và những LM “mê” chủ nghĩa Mác Lê chỉ do
cá nhân chúng tôi nhận được thôi.
Nhưng như một định mệnh, hơn
ba năm sau, theo dõi buổi hội luận tại chùa Điều Ngự
ngày 13 tháng 10 năm 2012, chúng tôi nghe nhắc lại quyển
“Công và Tội” khá chi tiết hơn, có thể là “Vị
đắng” của thuốc chữa lành Bệnh “Bốn Không”
của lịch sử chăng?
Bệnh “Bốn không”
của Pháp sư Thích Giác Đức
Ngài nói với tư cách một nhân
chứng tham gia trực tiếp trong thời “Phật giáo tranh
đấu” ở Sàigon, dùng “Bốn không” để trả
lời những cáo buộc GHPGVNTN là Cộng sản. Rằng chỉ tóm
tắt chứ trong 5 phút không thể nói…nhiều cái không
quá!
- Phật giáo không bao giờ nghĩ, nói chống thể chế Cộng Hòa: Chính tôi và cả những người tranh đâu với tôi, đều không hề nghe ai dù trước, trong, hay sau cuộc tranh đấu đòi lật đổ chế độ Tổng Thống NĐD. Hơn nữa, bản thân tôi là Bắc kỳ di cư, ít nhiều tôi còn mang ơn TT NĐD nữa mà? Ý còn không có (Chỉ lên đầu), huống gì hành động?
- Phật giáo không dọn đường cho Cộng sản, không hề đòi lật đổ thể chế Cộng Hòa: Ở đây có hai chuyện cần nêu:
2a
Khi thấy người ta xé bản Hiếp Pháp, chúng tôi còn
nói “Nguy khốn rồi!” Năm 1974, Hòa Thượng Thích Trí
Thủ gọi tôi: “Giác Đức ơi, xuống gắp (Ghi thêm: tức
xuống Chùa Già Lam vì Đại Đức Thích Giác Đức lúc ấy
là Quyền Tổng thơ ký Viện Hóa Đạo). Tôi đến thì gặp
Tỉnh trưởng tỉnh Khánh Hòa là ông Nguyễn Trân và LM
Trần Hữu Thanh cầm “Cáo trạng I” đưa tôi: ta phải
có một chính phủ trong sạch. Tôi nói thưa Cha, việc
nầy nguy khốn quá, nên bí mật đừng phổ biến tới ai
mà nên nộp cho Tối Cao Pháp Viện chứ chúng tôi không
biết, không dám nhúng tay vào.
2.b.
Ông Nguyễn Trân có ghi trong quyển “Công và Tội”
rằng ông Cố vấn Ngô Đình Nhu ra lệnh thu hết vũ khí
tối tân như tiểu liên, liên thanh v.v. khiến Dân Vệ lúc
ấy chỉ được phát dao găm hay súng Mousqueton Indochinoise
(Bắn một viên, phải để xuống vô đạn lại rồi nhấc
lên mới bắn tiếp được). Cho nên chính phủ thời ấy
không đủ sức bảo vệ dân nên VC tràn ngập. Đó, ông
Cố vấn Ngô Đình Nhu mở đường cho CS tràn vô Nam đó.
Tỉnh trưởng Nguyễn Trân viết nơi trang 330&331 “Công
và Tội” đó. (Kiểm chứng của Việt Nữ:
Sách “Công và Tội” dày
trên 850 trang, có vài nét về tác giả Nguyễn Trân: một
người TCG, thời Pháp thuộc, từng thi đậu ngành Luật
pháp, được làm Tri huyện năm 1939. Sau HĐ Geneve, rất
ngưỡng mộ ông NĐD và giúp nhiều chương trình có công
với Tổng Thống Ngô Đình Diệm. (Như chống loạn Tướng
Nguyễn Văn Hinh) Nhưng lại bị ông Ngô Đình Nhu chống,
Ngô Đình Cẩn thì có tư thù. Nên ông từ chối ba chức
vụ do TT NĐD đề nghị, kể cả chức Phó Tổng Thống.
Năm 1959, đắc cử Dân biểu Quận Nhất Sàigòn, nhưng bị
ngăn cản không cho vào Quốc Hội. Từng làm Tỉnh trưởng
Khánh Hòa và Định Tường (Mỹ Tho). Trong thời TT Thiêu,
ông cũng từng bị tù giam..v.v..
Tác giả Nguyễn
Trân viết nơi trang 331 mà PSGĐ đề cập trên, nguyên
văn: "Số đồn bót bị rút hẹp lai theo kế
hoạch của Ngô Đình Nhu, bỏ ngỏ một phần lớn các xã
thôn cho Cộng Sản. Dân vệ phải nạp võ khí tốt
để nhận vũ khí thô sơ và dao găm, nên không đủ khả
năng tự vệ cho chính họ chứ chưa nói tới việc bảo
vệ dân chúng. Đây là cơ hội bằng vàng cho
Cộng Sản thi hành chính sách khủng bố, ám sát Hội đồng
Xã, tấn công các đồn bót và phục kích các đoàn quân
chính quy, gây ra cảnh bất an khắp nơi”. . .
- Ba vị Tăng thống GHPGVNTN không ai có cảm tình với CS, huống chi là làm Cộng sản (PSGĐ nói tiếp)
3 a. Đệ
Tam Tăng thống Thích Đôn Hậu: tôi
được tiếp kiến Ngài năm 1952 tại chùa Quán Xứ Hà
Nội. (khi ấy mới là Sa Di Giác Đức) Khuôn mặt Thầy
Đôn Hậu hiền như Đức Thích Ca. Năm 1968, Cộng sản đến
Chùa Linh Mụ mời đi lên núi bàn việc cứu nước, Ngài
bệnh không chịu đi, họ bảo “Tôi võng đi”. Năm 1969,
Ngài Thích Đôn Hậu từ chối, không chịu gác quan tài Hồ
Chí Minh. (Ghi chú thêm:
Phòng Thông Tin Phật giáo Quốc tế và trong tài liệu giáo
sư Võ Văn Ái phân phối tại chùa Điều Ngự đã trích
đăng.quyển hồi ký “Bao nỗi tang thương” của đệ tử
Hòa Thượng Thích Đôn Hậu, có cả ghi âm lời tự thuật
khi ĐLHT Thích Đôn Hậu trở về chùa Linh Mụ sau năm
1975)
--LThành đưa hình Đôn Hậu đi
Mông Cổ: là xứ Phật giáo như Tây
Tạng. Vua Mông Cổ làm Vua theo Mật Tông, chế độ
Thecracy thần
chính, tu theo Bồ Tát Quán Thế
Âm..
3b. Đệ Tam Tăng thống
Thích Huyền Quang đã từng bị VM bắt tù ở
Khu 5, kinh nghiệm nhiều với CS, đã được Đức Đệ Tam
Tăng Thống truyền thừa, rằng phải cương quyết, coi
chừng CS dụ, gạt, không trở tay kịp. Sau năm 1975 Ngài
cùng HT Quảng Độ lo bảo vệ GHPHVNTN Ngài bị đày đi
sống ở Nguyệt Biều, (Thêm: Cùng thời, HT Quảng Độ bị
đày đi Thái Bình (cả hai đều ở Bắc Việt. Khi về lại
miền Nam sau chục năm tù đày) Ngài Huyền Quang trong
Thông Điệp Phật Đản đã kêu gọi tăng ni hãy cầu
nguyện cho “Linh quyền người chết và nhân quyền cho
người sống”.
3 c. Ngài Đệ Ngũ Tăng
Thống Thích Quảng Độ không dung Cộng Sản. Ngài hơn
tôi 5 tuổi. Ngày 6-2-1943, tại chùa Thanh Sam phủ Hà
Đông, tôi làm lễ Tế độ, Ngài Quảng Độ thọ Sa di
giới. Ngài với tôi là bạn đồng sư. Năm 1945,
Việt Minh khởi động cách mạng bằng xử chết Sư phụ
và Sư bá của Ngài! Cho nên tôi biết vị Đệ Ngũ Tăng
Thống Thích Quảng Độ không dung Cộng Sản
4. Thích Trí Quang
không ngồi xử án ở Chùa Từ Đàm, Huế vào Tết Mậu
Thân 1968.
Người ta tố
cáo thế. Thưa không! Trí Quang không trở ra Huế mà lúc
ấy đang ở nhà một người bạn Mỹ của TT Giác Đức ở
đường Hồng Thập tự Saigon. Người bạn Mỹ là bạn
thân của tôi, hiện vẫn còn sống, ở Mỹ. Quá khứ có
quá nhiều chuyện xuyên tạc vô bằng…
I Phương thuốc chữa lành
Bệnh “Bốn Không” của PS TGĐ, từ nhẹ đến
mạnh.
I A. Dược liệu nhẹ::
xin chỉ trích ba trong 9 dược chất do Tâm Nguyện Tri Lực
(nguyên đệ tử Đệ Tam Tăng Thống Thích Đôn Hậu)
gửi cho Gs Võ Văn Ái trước đây, đã in trên báo Quê
Mẹ và phát ra ngày hội luận 13/10/12 liên quan đến Ngài
Đôn Hậu mà PSGĐ đề cập vắn tắt trong “Không thứ
Nhất”
Sự kiện 1: Năm 1968 -Tết
Mâu Thân (1968), HT Thích Đôn Hậu bị cộng sản áp tải
ra Bắc chứ không phải tự ý theo cộng sản:
Giải thích: Lúc 23 giờ,
ngày 19-01 âm lịch (tức ngày 17-02 dương lịch). Chính
quyền Cộng sản Việt Nam, dưới danh nghĩa Mặt trận Dân
tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, đã ra lệnh cho một
toán người có võ trang đến chùa Linh Mụ “mời” Hòa
thượng lên Trường sơn để tham gia kháng chiến cứu
nước. Lúc nầy, thời tiết đang giá lạnh, nên bệnh
xuất huyết dạ dày của Hòa thượng tái phát trầm
trọng. Vả lại, là một vị Thiền sư chỉ chăm lo việc
tu hành, nên Hòa thượng cũng chẳng thiết tha gì đến
việc tham gia kháng chiến cứu nước như lời mời. Do đó,
mà Hòa thượng đã viện dẫn nhiều lý do để từ chối,
nhưng cuối cùng vẫn bị mời lên cáng khiêng đi “vì
lệnh của cấp trên”.
Tài liệu chứng minh: Ngày
2008-02-02 ký giả Nguyễn An, biên tập viên đài RFA đã
phỏng vấn Tiến sĩ Dân tộc học Lê Văn Hảo, giáo sư
Đại Học Văn Khoa Huế, Đà Lạt và Sài Gòn trong biến
cố Mậu Thân vì khi đó, ông là chủ tịch Ủy ban Nhân
dân Cách mạng Thừa Thiên - Huế
Nói về chính thân phận của
mình, TS Lê văn Hảo “Trả lời với ông Nguyễn An Trong
tất cả khi nổ ra Mậu Thân tức là trong 26 ngày đêm CS
chiếm thành phố Huế thì tôi ngồi trên núi để nghe đài
phát thanh suốt ngày, tất cả những gì
xảy ra dưới Huế tôi chỉ biết qua đài phát thanh của
Hà Nội và đài phát thanh giải phóng.
Than ôi! Đó
không phải là sự thật lịch sử mà tôi chỉ là một
con tin đã bị ở trong thế kẹt phải nhận lấy chức vụ
để bảo tồn sự sống còn để mà mong có ngày về với
vợ con thôi! Chớ tôi nói thật với anh vai trò của tôi
trong Tết Mậu Thân là vai trò hoàn toàn thụ động, tôi
chỉ ngồi trên núi để nghe đài, nghe tin tức.”
Riêng về trường hợp Hòa Thượng
Thích Đôn Hậu? Ông Hảo xác nhận: “Riêng cụ Thích
Đôn Hậu thì cụ bị bắt cóc lúc mà quân giải phóng đã
chiếm được thành phố Huế rồi thì họ mời cụ lên
võng để đi họp thì nó cũng võng cụ lên trên núi
luôn”.
Sự kiện 2: Năm
1969 HT Thích Đôn Hậu không hầu quan tài Hồ Chí Minh.
Giải thích : Dưới
áp lực nặng nề của bạo quyền cộng sản, nhiều lãnh
tụ tôn giáo như: Như Sư cụ Phạm Thế Long, chùa Cổ Lễ
(chùa Thần Quang, tỉnh Nam Định) (Phó chủ tịch Quốc
hội, VN dân chủ cộng hòa) –( xin truy cập vào trang web
http://www.tinparis.net/vn_index.html)
và ; Linh mục Võ Thành Trinh (Phó chủ tịch Quốc hội, VN
dân chủ cộng hòa) – tài liệu có tại địa chỉ
http:// www.
danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=4010
) đã bị buộc phải đứng hầu quan tài Hồ Chí Minh
Phạm Văn Đồng đã áp lực HT
Thích Đôn Hậu phải đứng hầu quan tài Hồ Chí Minh:
Phạm văn Đồng nói:
“-Nhà tôn giáo phải làm “nghĩa vụ công dân” bên
cạnh vai trò nhà tôn giáo.
HT Thích Đôn Hậu từ chối với
lý do: “-Theo truyền thống Phật giáo, “Sa môn bất bái
vương giả”.Người xuất gia tu Phật thì chỉ lạy Cha
mẹ một lần lúc thọ giới pháp của Phật, từ đó về
sau không lạy nữa. Cho nên người xuất gia không thể
đứng hầu người thế gian, xin cho tôi giữ tròn giới
luật tu sĩ Phật Giáo.
Phạm văn Đồng viện lẽ tiếp.
“- Cụ đứng hầu Bác, đó là thể hiện bổn phẩn công
dân thôi.”
HT Thích Đôn hậu đáp:”-
Để làm bổn phận công dân thì xin nhà nước hãy cho tôi
trở về Huế, chùa Linh Mụ, nơi tôi lãnh thọ giới của
Phật, tôi xả bỏ giới xuất gia tu Phật, sau đó
tôi sẽ làm bổn phận công dân”
Ngụy quyền cộng sản Bắc Việt
không bao giờ họ cho HT Thích Đôn Hậu trở về Nam lúc
đó (vào năm 1969, khi 2 miền nam Bắc còn chia cắt). Cho
nên nhà cầm quyền Bắc Việt đành chịu thua.
Sự kiện
3: Năm
1970- HT Thích Đôn Hậu không ký tên vào Thông Điệp Phật
Đản 2514 (1970) dù dưới áp lực nặng nề của nhà
nước Hà Nội.
Giải thích
: 8 năm sống trong lòng cộng sản Hà Nội, dưới áp lực
thường xuyên của họ, đôi lúc Dù phải “đẩy đưa”
theo thời thế, nhưng cộng sản Bắc Việt không thể
khuất phục được ngài. Dưới đây là giai thoại liên
quan đến dự thảo Thông Điệp Phật Đản 2514 tại miền
Bắc do chính HT Thích Đôn hậu kể:
Nhân dịp Đại
lễ Phật đản 2514, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc
Việt Nam (UB/TƯ/MTTQ/VN) tại Hà Nội, đã soạn thảo sẵn
một bức Thông điệp, cuối bức thông điệp họ cẩn
thận ghi : Thích Đôn Hậu. ( ký tên):
Soạn thảo
xong, Chủ tịch (UB/TƯ/MTTQ/VN, liền đem đến để HT xem
và nhờ sửa chữa. HT xem xong rồi cười vui vẻ. Chủ
tịch ỦB/TƯ/MTTQ./VN thấy vậy tưởng bức thông điệp
đã đúng ý HT. Ông ta chụp cơ hội thưa :
“Thưa Sư cụ,
Sư cụ có cần thêm bớt, gạch bỏ những chữ nào không
ạ ?”
Hòa Thượng
Thích Đôn Hậu nhìn ông ta rồi thong thả nói :
“Xin phép Cụ
Chủ tịch cho tôi được bỏ ba chữ !”
Hòa thượng kể
tiếp: Chắc ông ta nghĩ là trong một bức thông điệp dài
gần hai trang đánh máy mà tôi chỉ xin gạch bỏ ba chữ
thì sẽ không thay đổi gì về nội dung, nghĩ như thế
nên ông hỏi vội vàng:
“Thưa Sư cụ,
nên gạch bỏ ba chữ nào ạ ?”
Hòa Thượng
Thích Đôn Hậu chậm rãi nói : - ‘Thưa Cụ Chủ
tịch, xin Cụ cho tôi gạch bỏ ba chữ - “Thích Đôn
Hậu”. Sau khi nghe tôi nói câu ấy, nét mặt ông đang vui
liền ủ xuống. Từ đó ông không nói thêm gì, ngồi nán
lại một chặp rồi ông xin về.”
.
I.
B Dược liệu nặng của
Việt Nam. Chúng tôi gọi “nhẹ”
ở IA trên đây vì thuốc chữa bệnh chính trị
mà do người cùng phe đưa ra thì ít được tin dùng hơn
là do bên đối phương như Liên Thành trưng dẫn.
I B.1 Tiếng nói của Lê
Văn Hảo trên đài RFA ở Mỹ quốc với Nguyễn Văn An
trong phần A trên đây chẳng những ông Liên Thành có
nghe, mà ông còn nghe thêm trên đài RFI bên Pháp quốc
nữa..
I. B.1a. Ông Liên Thành
ký tên dưới bản văn số 122 ngày 12
tháng 2 năm 2012 gửi ông Lê Văn Hảo, có ghi rõ chức vụ
của ông nầy cho tới sau ngày 30-4-1975. (Trích)
Gửi Lê Văn
Hảo,
- Nguyên Giáo
Sư Nhân Chủng Học, Đại Học Huế trước năm 1968
- Nguyên Chủ
Tịch Lực Lượng Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình do
Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam thành lập trước
Tết Mậu Thân 1968
- Nguyên Chủ
Tịch Ủy Ban Nhân Dân Cách Mạng Tỉnh Thừa Thiên và Thị
Xã Huế trong thời gian quân đội cộng sản Việt Nam
chiếm Huế vào Tết Mậu Thân 1968
- Nguyên Phó
Trưởng Ban Mặt Trận Tổ Quốc Tỉnh Bình Trị Thiên sau
ngày Cộng Sản Việt Nam cưỡng chiếm miền Nam 30/4/1975
- Hiện định
cư tại Pháp Quốc
Lê Văn
Hảo,
Tôi, Liên
Thành, nguyên Trung Úy Phó Trưởng Ty Cảnh Sát Đặc Biệt
Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên - Huế 1966-1968, kiêm Quận
Trưởng Quận 3 Thị Xã Huế thời gian Mậu Thân 1968,
Trưởng Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên Huế 1969-1974, và
hiện là Chủ Tịch Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Đảng Cộng
Sản Việt Nam (TTTAĐCSVN), trụ sở đặt tại Nam
California, Hoa Kỳ:
I. B.1. b.
Lê Văn Hảo học ở Pháp và theo
TCG. Nhờ LT mà ta biết thêm
Lê Văn Hảo là
-Giáo Sư Nhân
Chủng Học, Đại Học Huế trước năm 1968 và
là Chủ Tịch Lực Lượng Liên
Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình do HCM lập ra. Nên nhớ
“Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình” ở Mỹ do Tom
Hayden, chồng cũ của Jane Fonda lập ra, vào Đông Dương
“Quậy” dân chúng chống ba chính phủ Việt, Miên, Lào
đòi Hòa Bình!
Còn Lê Văn Hảo
là Giáo Sư Nhân Chủng Học, Đại Học Huế trước 1968,
phải dưới thời TT NĐD. Người giỏi như vậy thì phải
đi học ở Pháp và theo Thiên Chúa Giáo thì không còn lạ,
vì trí thức TCG hầu hết theo thuyết Mác-- Lê! (Xin đọc:
Bệnh “Bốn Không” trong VNTP
890 của Nguyễn Việt Nữ kể theo Khải Huyền).
Mà HCM rất
khôn quỉ, luôn luôn để Chủ tịch là người TCG, phó
chủ tịch là Phật giáo (vì có thể do Hồ nghĩ các Sư
ít thạo Anh, Pháp ngữ bằng các Cha chăng?)
I C. 1. Có hai “Bệnh chứng” được phổ biến ở
Chùa Điều Ngự
. Chú
thích (1)
Ông Cố Vấn – Hồ sơ một Điệp viên,
Hữu Mai, 3 tập, NXB Quân đội Nhân dân, Hà Nội
1989:
- Xem tư liệu gốc facsimile
cạnh trang 17, tập 2, về Vũ Ngọc Nhạ và Hồng y Spellman
trao đổi việc chọn Thủ tướng cho VNCH và Tổng thống
Thiệu viết thư tay cám ơn Vũ Ngọc Nhạ đã liên lạc
các Linh mục và bạn Mỹ để giúp ông Thiệu.
- Xem facsimile cạnh trang 32,
tập 2, thư Tổng thống Thiệu giới thiệu Huỳnh Văn
Trọng, Phụ tá Tổng thống, sang Mỹ vận động cho VNCH
(sic).
- Xem facsimile cạnh trang 33,
tập 2, hai bức thư của cựu Cố vấn Tổng thống Tưởng
Giới Thạch và Tổng thống Ngô Đình Diệm, và William
Colby, Giám đốc CIA ở Saigon, gửi Cố vấn Vũ Ngọc Nhạ
và Huỳnh Văn Trọng năm 1968.
Đồng thời xin độc giả xem lại
các báo chí tại Saigon tường thuật chi tiết việc Toà
án Quân sự Mặt trận xử vụ Vũ Ngọc Nhạ gọi là “Vụ
Tình báo chiến lược Cộng sản” (tức Cụm tình
báo A.22), đặc biệt là những công chức cao cấp VNCH như
Vũ Ngọc Nhạ (kẻ thân tín của các Đức Cha Lê Hữu Từ,
Hoàng Quỳnh), Huỳnh Văn Trọng, Lê Hữu Thuý, Nguyễn Xuân
Hoè, Vũ Hữu Ruật, v.v… Báo Đồng Nai ngày 29.11.1969 viết
tít lớn ngay trang đầu : “Uỷ viên Chánh phủ
buộc tội Vũ Ngọc Nhạ cố ý cài Huỳnh Văn Trọng đi
Mỹ để khích động Phong trào Phản chiến tại Hoa Kỳ”
I C. 2 Toa thuốc Liên Thành
cực kỳ linh nghiệm
Xin đọc lại
đoạn cuối phần “Mùa hè đỏ
lửa 1972” trong “Biến
Động Miền Trung”. Liên Thành viết, nguyên văn:
“Công
bằng mà nói, Hoàng Kim Loan là một trong những điệp viên
suất sắc của Cộng Sản, hoạt động
trong lòng địch gần 20 năm. Trong 15 năm đầu, không một
cơ quan tình báo nào của Chính phủ VNCH phát giác được
hắn”(Hết trích)
Vậy chẳng khác nào xác nhận
Bệnh chứng (1) là đúng hoàn toàn, do tình báo chính phủ
hay thời I&II VNCH nuôi dưỡng Cộng Sản một thời
gian dài mà không hay biết! Và cũng trùng hợp với giải
thích ở trang 331 “Công và Tôi” mà chúng tôi thắc mắc
hỏi tại sao ông Ngô Đình Nhu chỉ phát cho Dân quân tự
vệ vũ khí thô sơ ở phần Chữa bệnh Bốn Không”
PSGĐ 2b? Một vị trưởng lão ở
Canada trả lời: vì lúc ấy đã đi đêm với Cộng Sản
Phạm Hùng, nên không cho diệt VC nằm vùng (?)
Bệnh “Bốn Không”
của ông Chủ tịch Ủy
Ban TTTAĐCSVN
Liên Thành.
Hàng chữ tắt trên
của ông Chủ tịch Ủy Ban “Truy
Tố Tội Ác Đảng Cộng Sản Việt Nam”, nhiệm vụ hiện
thời của ông cựu Trưởng Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa
Thiên- Huế, VNCH. Vài tháng nay ông Chủ tịch tố cáo
Chùa Điều Ngự là “Ổ Cộng Sản”, phải chăng Ủy
ban Truy tố của ông Chủ tịch nhấm vào chùa Điều Ngự?
Và khi Phó Tăng
Thống GHPHVNTN Thích Hộ Giác mất ngày 5/12/2012 là tối
cùng ngày ông Chủ tịch Liên Thành Ủy
Ban TTTAĐCSVN có
dịp phổ biến trên mạnh lưới khắp thế giới tội ác
của GHPHVNTN bằng Bản dịch điện tín của Bộ
Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ Dean Rusk gởi Đại Sứ Mỹ tại
Việt Nam, nhận định về PGVNTNqua báo cáo của hảng
thông tấn UPI. Trích:
Washington ngày 16 tháng 3 năm 1966,
Bản Tuyên bố
do Thích Hộ Giác đưa ra, theo báo cáo của Hãng Thông Tấn
UPI, thề rằng cuộc đấu tranh của Phật giáo [phản
loạn] sẽ kéo dài đến "giọt máu cuối cùng, hơi
thở cuối cùng" (“to last drop of blood, to last breath”)
để đạt cho được chương trình 4 điểm, trong đó, có
một điểm là xóa bỏ chính phủ hiện tại [Việt Nam
Cộng Hòa Đệ II) đã được chuyển đến các lãnh đạo
cao nhất.
Chúng ta phải
tìm cách nào để làm cho Phật giáo [phản loạn] hiểu
rằng, sự can thiệp sâu xa của Mỹ nhằm bảo vệ quốc
gia của họ khỏi rơi vào tay của Việt Cộng, thì không
hứa hẹn gì với chính phủ hay quân đội của chính họ.
Lúc này không phải là lúc đảo ngược tất cả mọi thứ
mà những nổ lực thì đang bắt đầu cho thấy những kết
quả khả quan. Hơn nữa, chính phủ Hoa Kỳ và chính phủ
Kỳ đã và đang cam kết phát triển kinh tế và xã hội,
điều mà quý vị Phật giáo [phản loạn] cũng đang khăng
khăng đòi. Tuy nhiên, những phát triển này không thể đạt
được chỉ qua 1 đêm và điều chắc chắn sẽ chẳng thể
nào đạt được nếu Việt Cộng thắng cuộc chiến. Hơn
nữa, những kết quả ấy chỉ bị đình trệ, chứ không
đẩy nhanh, bởi phải bắt đầu mọi thứ lại từ đầu
với một chính quyền mới. Nhóm Phật giáo [phản loạn]
phải được cho biết rằng những khả năng của chúng ta
trong việc tiếp tục giúp nhân dân Việt Nam tự vệ và
phát triển quốc gia là thực sự tùy thuộc rất nhiều
vào thiện ý của họ. Cũng như, việc họ đạt những dị
biệt sang một bên và cùng nhau làm việc.
Với sự cân nhắc của bạn, bạn được quyền truyền đạt đến Thích Trí Quang và các cơ sở Phật giáo cũng như các lãnh đạo thế tục mà bạn thấy tiện lợi. Cân nhắc của Tổng Thống thế này, nếu họ từ chối theo hình thức vô trách nhiệm và theo đường lối phá hoại, không những họ sẽ đánh mất sự thiện cảm công khai và chính thức mà Hoa Kỳ dành cho họ từ trước đến nay, mà có thể họ còn tạo nên tình hình hỗn loạn và vô chính phủ. Điều này sẽ làm cho sử hổ trợ của chính phủ Hoa Kỳ đối với Việt Nam không còn hiệu quả nữa. Tổng Thống hy vọng rằng họ sẽ nhận thức sâu sắc vấn đề này, không chỉ như những người Việt Nam yêu nước quan tâm đến tương lai của đất nước mà còn như những lãnh đạo tôn giáo biết quan tâm đến tương lai của tín đồ cũng là điều mà giáo lý dạy. (Hết)
Với sự cân nhắc của bạn, bạn được quyền truyền đạt đến Thích Trí Quang và các cơ sở Phật giáo cũng như các lãnh đạo thế tục mà bạn thấy tiện lợi. Cân nhắc của Tổng Thống thế này, nếu họ từ chối theo hình thức vô trách nhiệm và theo đường lối phá hoại, không những họ sẽ đánh mất sự thiện cảm công khai và chính thức mà Hoa Kỳ dành cho họ từ trước đến nay, mà có thể họ còn tạo nên tình hình hỗn loạn và vô chính phủ. Điều này sẽ làm cho sử hổ trợ của chính phủ Hoa Kỳ đối với Việt Nam không còn hiệu quả nữa. Tổng Thống hy vọng rằng họ sẽ nhận thức sâu sắc vấn đề này, không chỉ như những người Việt Nam yêu nước quan tâm đến tương lai của đất nước mà còn như những lãnh đạo tôn giáo biết quan tâm đến tương lai của tín đồ cũng là điều mà giáo lý dạy. (Hết)
Ý kiến:
Chúng tôi được nhiều người gửi bài của Ủy
Ban TTTAĐCSVN ký
tên Chủ tịch Liên Thành vào
những lúc khác nhau. Đây là lời trao đổi theo văn kiện
Bộ Ngoại Giao Mỹ về Phật giáo VN, làm gì mỗi lần
nói tới Phật giáo là có mở thêm bên cạnh, (Phản
loạn)? Nên người gởi bản tin đầu tiên còn phê
“Vô giáo dục”, người khác “Mất dạy”!
Bản dịch của ông Trần Minh
không còn thấy nữa. Riêng việc đòi Tổng Thống Ngô
Đình Diệm hay cả Nguyễn Văn Thiệu từ
chức, “bệnh nhân” Liên Thành vì quá tận tụy truy tố
Cộng Sản quá chăng mà không nghe nói đến việc “mất
nước” vì đòi lãnh đạo đệ II VNCH cần thay đổi
chính sách cho tốt hơn đã có nhiều đoàn thể chính trị,
cả các nghị sĩ dân biểu đối lập nữa. Còn tôn giáo,
có tới 301 vị Linh Mục TCG cũng ký tên đòi, như trong
hai quyển sách của Nguyễn Trân và Trần Đông Phong đã
dẫn trên đây, tại sao ông Chủ tịch Liên Thành chỉ chủ
tâm về Phật giáo thôi? Chứng tỏ ông không vô tư. Vì
tài liệu Bộ Ngoại Mỹ không hề kết luận Phật giáo
phản loạn như ông. Vậy nếu ông viết “301 Linh Mục”
rồi thêm (Phản loạn) thì ông chắc không yên thân rồi!!
Trọn bài của
ông Trần Minh có nhiều điểm hay, dịp
khác sẽ phân tách.
Về Văn Kiện Bộ
Ngoại Giao Mỹ tháng 3 năm 1966 và Văn Kiện thay thế
Trong số trước (VNTP số 887&888)
kể lại phần khán giả góp ý kiến trong buổi hội luận
tại Chùa Điều Ngự ngày 13/10/12 có cụ Nguyễn Văn Bách
mặc áo gấm vàng khăn đống năm nay thọ 102 tuổi, phát
biểu nhiều lần, không mạch lạc, nhưng tên và tiếng
chửi nghe rõ: “Tôi là người Công Giáo nhưng hôm kia
tôi nghe ông Dương Đại Hải nói chùa Điều Ngự có cán
bộ nằm vùng… làm gì có cán bộ nằm vùng…tôi chửi
cha nó”! (Người ta cười ồ). Còn Tiến sĩ Hà Thế
Ruyệt phát biểu: Phật giáo tranh đấu năm 1963 chỉ là
để đòi bỏ dụ số 10, bất bình đẳng tôn giáo…
Vậy nhóm ông
Liên Thành đưa nhận định của Bộ Ngoại Giao Mỹ ngày
16 tháng 3 năm 1966 khi được báo
cáo bởi UPI rằng Thích Hộ Giác cam đoan rằng “Phật
Giáo sẽ chiến đấu đến “giọt máu và hơi thở cuối
cùng” để đạt được yêu sách 4 điểm, trong đó việc
loại trừ chính phủ VNCH hiện tại, được nhấn mạnh
là yêu sách hàng đầu”
Đây chỉ là báo cáo của hảng
thông tấn UPI, không hiểu nguyên văn thật sự của Thích
Hộ Giác ra sao? Nhưng trên đài SBTN –Boston chủ đề:
phỏng vấn Pháp Sư niên trưởng Thích Giác Đức về lễ
tang Phó Tăng Thống Thích Hộ Giác, chúng tôi nghe Pháp
Sư Giác Đức nói biết rõ Phó Tăng Thống Thích Hộ Giác,
người không hề hờn giận. Như vậy có thể khi
nói chiến đấu đến “giọt máu và hơi thở cuối cùng”
để đạt được yêu sách 4 điểm, (Có lẽ dụ số 10 về
bình đẳng tôn giáo còn 4 điểm chưa xong, nên thề còn
tiếp tục tranh đấu, tức quyết chí hi sinh dù cho đến
hết máu cho đạo pháp chứ không thù ghét VNCH ?)
Nhưng cứ cho nhóm ông Liên Thành
tin vào văn kiện Bộ Ngoại Giao Mỹ dù không có
nguyên văn lời của chính tác giả nói, còn đây, xin quí
vị đọc một tài liệu cũng của Bộ Ngoại Giao Mỹ do
lời chính Bà Bộ trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ viết sau đây
(cũng
sẳn có ở chùa Điều Ngự, có cả phần Anh ngữ)
Trong sách "The Mighty and
the Almighty, Reflections on America, God and World
Affairs, " (Những Kẻ mạnh và đấng Tối cao,
Suy nghĩ về Hoa Kỳ, Thượng đế và Việc Thế giới),
NXB HarperCollins, New York 2006, cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ
Madeleine Albright viết về sự sai lầm của Hoa Kỳ
tại Việt Nam do xem nhẹ vai trò tôn giáo ở trang 43 và
44, rằng : "Chiến tranh Việt Nam vốn là cuộc tranh
chấp giữa một ý thức hệ chính trị với chủ nghĩa
quốc gia, nhưng trong đó còn có vai trò tôn giáo. Ngay lúc
khởi đầu mục tiêu chống Cộng đã bị suy yếu vì
chính quyền Saigon đàn áp Phật giáo, mà Phật
giáo là cơ sở không cộng sản lớn nhất tại Việt Nam
(PTTPGQT nhấn mạnh). Quyền treo cờ tôn giáo bị
cấm trong Ngày Phật Đản, tín đồ phản chống, thúc đẩy
quân đội nổ súng, một phản ứng làm cho Phật tử càng
thêm chống đối. Một số nhà sư mặc áo vàng tự thiêu
trước ống kính các nhà báo quốc tế làm cho dư luận
trong nước và quốc tế nổi lên chống chính sách Hoa Kỳ.
Tổng thống Diệm,
là chính quyền do Hoa Kỳ yểm trợ, ra lệnh thiết quân
luật và bắt bớ các lãnh đạo Phật giáo. Bà em dâu của
Tổng thống dấn thêm tai hoạ khi tuyên bố sự tự thiêu
của chư Tăng như một cuộc“nướng thịt” (a
barbecue). Sự kiện đó đã khiến cho chúng ta không
thu phục được trái tim và lòng người dân Việt. (...)
Rồi khi [Hoa Kỳ rút khỏi Việt Nam] bọn phản chiến ăn
mừng. Nhưng những kẻ biết suy nghĩ trong họ đã cảnh
tỉnh khi thấy các chính quyền tham nhũng thân Tây phương
ở Miền Nam và Cam Bốt bị lật đổ, một chế độ độc
tài toàn trị áp đặt lên Miền Nam và để cho Pol Pot tạo
ra những cánh đồng thảm sát. Hoa Kỳ rút khỏi Việt Nam
gây ra thảm nạn cho hàng triệu Người Vượt biển và sọ
người chồng chất thành núi". (Even the Vietnam War,
primarily a struggle over political ideology and nationalism, has a
religious component. From the outset, the anti-communist cause was
undermined because the government in Saigon repressed Buddhism, the
largest noncommunist institution in the country. Denied the right to
display religious banners in celebration of Buddha’s birthday,
worshippers rioted, prompting troops to shoot, a reaction that in
turn provoked more riots. Several yellow-robed monks set themselves
on fire in front of international news photographers, helping to turn
local and world opinion against American policy. President Diem,
whose government we were propping up, declared martial law and began
arresting Buddhist leaders. Diem’s sister-in-law made the disaster
complete by publicly referring to the immolations as “a barbecue”.
This was hardly the way to win the hearts and minds of the Vietnamese
people. (…) Once [America withdrew from Vietnam], the activists
celebrated. But the best grew somber when the corrupt, pro-western
governments in South Vietnam and Cambodia were overthrown by regimes
that imposed totalitarian rule in the former and created the killing
fields of Pol Pot in the latter. America out of Vietnam was a
nightmare of a million boat people and a mountain of skulls).
(The
Mighty and the Almighty, Reflections on America, God and World
Affairs, Madeleine Albright, HarperCollins Publisher, New York 2006,
p. 43-44)
XXXXXXXX
Xin trở lại
Bệnh “Bốn Không”
của ông Liên Thành: sau
khi kể tội của Thích Hộ Giác
như trong bản dịch, ông Chủ tịch dùng chữ in đậm,
nguyên văn: kêu gọi đồng bào tỵ nạn Cộng
sản, quý vị Quân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Hòa tại hải
ngoại không phúng điếu, không chia buồn, không
thăm viếng, không tham dự đám tang của Thích Hộ
Giác.
II Thuốc chữa Bệnh
“Bốn Không” của nhóm ông Liên Thành
II. A
Liều thuốc từ Bản tin của Phòng Thông tin
Phật giáo Quốc tế (Cơ sở Quê Mẹ)
PARIS, Ngày
22.12.2012 (PTTPGQT) - Đại lão Hòa thượng Thích Hộ Giác,
Phó Tăng Thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
(GHPGVNTN), Tăng Thống Giáo hội Tăng già Nguyên thủy Việt
Nam, đã thanh thản xả báo thân lúc 6 giờ 19 phút, ngày
05.12.2012, tức 22 tháng 10 Nhâm Thìn, tại chùa Pháp Luân,
thành phố Houston, tiểu bang Texas, Hoa Kỳ, 85 năm trụ-thế,
Hạ-lạp 65.
Trên 5000
Phật tử đã lần lượt đến chùa Pháp Luân tham dự
Pháp hội “Hoa Khai Kiến
Phật” cùng Lễ Viếng
Đức Phó Tăng Thống trong thời gian từ Lễ Nhập Kim quan
ngày 12.12 cho đến Lễ Cung tiễn Kim Quan ngày 16.12.
Trời mưa
như trút nước, sấm sét nổi ầm ầm suốt buổi sáng
hôm chủ nhật 16 tháng 12, khi chư Tăng Ni và Phật tử làm
lễ Tưởng nguyện Công hạnh tại Nguyện đường chùa.
Thế nhưng, vào lúc cung tiễn Kim quan hồi 12 giờ 30 trưa,
trời bỗng tạnh ráo. Trên hai nghìn Phật tử cùng chư
Tăng Ni nối nhau trên những chiếc xe bus và xe con suốt
khoảng đường dài năm cây số chạy về Nhà quàn Vĩnh
Phước với sự tháp tùng của 14 xe moto cảnh sát Mỹ dọn
đường. Đến nơi thì trời trở nắng, trái với sở khí
tượng dự báo sẽ mưa tầm tã suốt ngày. Ai cũng cho là
sự nhiệm mầu hiển hiện giữa đời thường. (Hết
trích)
Phái đoàn cựu
Quân nhân VNCH phúng điếu trước Linh đài
– Hình PTTPGQT
Bản tin kèm
nhiều hình ảnh, có chiếu trên nhiều đài truyền hình,
Radio Việt Nam, có cả bên ông Liên Thành thấy nữa. Nhưng
đặc biệt nếu so sánh hình các quân nhân do PTTPGQT
ông Võ Văn Ái lại không rõ bằng hình mà nhóm ông Chủ
tịch UB TTTAĐCSVN đưa ra để… chửi như dưới đây:
ĐƯA MA THÍCH HỘ GIÁC @ onthenet
Nhờ hình nhóm
ông Liên Thành “ĐƯA MA THÍCH HỘ GIÁC @ onthenet”
mà độc giả thấy rõ được quá nhiều tràng hoa phúng
điếu, còn hình kia chẳng thấy gì! Nhờ vậy mà thuốc
chữa bệnh “Bốn không” cho ông Liên Thành thêm hữu
hiệu! Trời mưa tầm tả mà cả 5000 người từ Âu, Úc,
các tiểu ban Mỹ châu, Canada v.v đến dự, thì Bệnh của
Liên Thành kêu gào “Quân, Cán, Chính Việt Nam Cộng
Hòa tại hải ngoại không phúng điếu, không chia
buồn, không thăm viếng, không tham dự đám tang
của Thích Hộ Giác.
hẳn được
chữa lành? Chỉ duy một điều là những quân binh
chủng đủ màu sắc nầy lại bị nhóm ông Chủ tịch LT
không tiếc lời mạt sát vì “dám” tham dự! Hóa ra nhân
danh UB TTTAĐCSVN mà ông cựu Trưởng ty
Cảnh Sát Quốc Gia Huế--Thừa Thiên ngoài bươi xới hận
thù tôn giáo cũ còn gây ra “Trận chiến ” về Quân sự
giữa hai phe quân đội VNCH! Để ai hưởng lợi? Có phải
con cháu Hồ Chí Minh bán nước hiện giờ?
II. A.
Công và Tội: “Chính Quyền Đã Phản Nghịch”
Hình ảnh dự
lễ tang trên đây gồm những sỉ quan có thể đã phục
vụ cả hai nền Cộng Hòa miền Nam, cùng chung mục đích:
Chống Cộng Sản Quốc Tế xâm lăng do Hồ Chí Minh lãnh
đạo. Nên dễ hiểu khi nghe nhiều người Thiên Chúa giáo,
cả Linh Mục, Mục sư cũng ủng hộ Chùa Điều Ngự.
Ông Liên Thành
bị bệnh “Bốn không” cứ cho là đúng khi ông thù các
cao Tăng GHPHVNTN khi LT cho rằng ngày 20 tháng 10 năm
1974, Thích Quảng Độ hăm dọa chính phủ Tổng Thống
Nguyễn Văn Thiệu như sau: "Nếu Thiệu ngoan cố không
từ chức, thì Ấn Quang sẽ hành động kéo Thiệu xuống”
Nhưng còn nhiều tổ chức khác, trong đó
có đông đảo 301 Linh Mục cũng muốn “mời” Tổng
Thống ra đi để có hòa bình! Vì lý do “Chính
Quyền Đã Phản Nghịch” (“Công và Tội” của
Nguyễn Trân). Dĩ nhiên tới giờ ta thấy là sai. Nhưng ông
Liên Thành có thù họ không? Có
truy tố họ không? Hãy công tâm mà xét, đâu phải chỉ
là Phật giáo? Hơn nữa, còn thêm ghi
nhận của cố Gs Trần Đông Phong (Phu quân ca sĩ Ngọc
Minh, SBTN) về lời của TT Thiệu nữa!
II. B.
Liều thuốc từ chính Tổng
Thống Nguyễn Văn Thiệu
Đây, trong 10
năm can đảm lãnh đạo đất nước đầy khói lửa với
lập trường “Bốn không” với Cộng Sản, chiều ngày
21 tháng 4 năm 1975 đài phát thanh Saigon liên tiếp đọc
thông cáo khẩn cấp của phủ Tổng Thống mời tất cả
các vị nghị sĩ và dân biểu, các thẩm phán trong Tối
Cao Pháp Viện và các vị Giám Sát trong Giám Sát Viện đến
Dinh Độc Lập dự phiên họp đặc biệt vào tối hôm,
không nói lý do.
Đúng 7 giờ
rưỡi tối hôm đó, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã
nói chuyện cả ba ngành hành pháp, lập pháp, tư pháp cùng
với toàn thể quốc dân đồng bào trong gần hai tiếng
đồng hồ . Ông Thiệu lên án Hoa Kỳ không giữ lời hứa
tiếp tục viện trợ cho VNCH: “Người
Mỹ từ chối giúp đỗ cho một nước đồng minh, bỏ rơi
một nước đồng minh như
vậy là vô
nhân đạo. Các ông để cho các chiến sĩ của tôi chết
đuối dưới làn mưa đạn của
địch. Đó
là một hành vi vô nhân đạo của một đồng minh vô nhân
đạo.(…) Nhân dân có thể ghét tôi và họ cho rằng tôi
là một chướng ngại vật cho hòa bình và do đó tôi chỉ
còn một giải pháp duy nhất, đó là từ chức.”
Tổng Thống
nói ông từ chức không phải vì áp lực của đồng minh,
không phải vì khó khăn về quân sự do Cộng Sản gây
nên, nhưng trong 10 năm lãnh đạo miền Nam Việt Nam, từng
năm, từng tháng, từng ngày, từng giờ, ông Thiệu đã
phải đương đầu với lá số tử vi của ông đã nói rõ
(Trần Đông Phong, tr. 224—225)
Đây là bằng
chứng hùng hồn của vị lãnh đao đệ II VNCH
II C. Liều
thuốc từ Quốc Hội Hoa Kỳ
Còn một liều thuốc nữa cực mạnh là cả Quốc Hội
Hoa Kỳ đã “tham dự” lễ tang Phó Tăng Thống
Thích Hộ Giác một cách thật trịnh trọng như tường
trình của Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế như sau:
“Trước khi cung tiễn Kim
quan vào trưa ngày chủ nhật 16.12, trên 200 Tăng Ni, và
trên 2000 Phật tử tề tựu tại Nguyện đường làm Lễ
Tưởng nguyện Công hạnh vào lúc 10 giờ 30 sáng. Đến
tham dự có Dân biểu Liên bang Quốc hội Hoa Kỳ, Al
Green. Ông cho biết hàng năm Quốc hội Hoa Kỳ dành 365
lá quốc kỳ để mỗi ngày vinh danh một nhân vật kỳ vĩ
do các Đại biểu Quốc hội đề xuất. Dân biểu Al Green
đã đề nghị và được Quốc hội Hoa Kỳ chấp thuận
treo cờ vinh danh Đức Phó Tăng Thống Thích Hộ Giác trên
nóc nhà Quốc hội tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn suốt
một ngày khi Ngài viên tịch. Hôm nay Dân biểu Al Green
mang lá cờ ấy đến tặng Môn đồ pháp quyến trước
linh đài cùng bản in Điệp văn Tưởng nguyện của Quốc
hội”
II D. Liều thần dược về cố
Tổng Thống Ngô Đình Diệm đi đêm với Cộng Sản
Nhóm
ông Liên Thành hận
thù ĐLHT
Thích Quảng Độ khi
dịch lời: “Chúng
tôi muốn tự chúng tôi giải quyết vấn đề Việt Nam
của chúng tôi bằng cách điều
đình với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và Bắc Việt
cũng như sự rút quân của Mỹ.”
Vậy
UB TTTAĐCSVN cựu Tổng Thống Ngô
Đình Diệm và Cố vấn Ngô Đình Nhu tội đi đêm với
Cộng Sản từ năm 1962 không?
Cứ hỏi ông Cao Xuân Vỹ,
phó thủ lãnh Thanh Niên Cộng Hoà mà ông
Ngô Đình Nhu là thủ lãnh
và là cố vấn chính trị của Tổng
Thống Ngô Đình Diệm nữa, hiện còn sống ở Nam Cali
sẽ xác nhận điều đó. Cụ Cao Xuân Vỹ sẽ xác nhận
Cành đào Xuân Quý Mão 1963 do Hồ Chí Minh tặng
TT NĐD. Trên báo mạng
điện tử Đàn Chim Việt, Cụ Minh Võ còn viết bài “Hoa
Đào Và Máu Đào” nói
về cành đào
ông Hồ tặng, được trưng bày tại phòng khánh
tiết Phủ Tổng Thống. (Ngô Đình Diệm và Chính Nghĩa
Dân tộc, Minh Võ. Chương 7, Ba giờ nghe một nhân
chứng, tr. 145, 146, 271)
Ngoài sách, báo mạng
DCVOnline, ngày chủ nhật 07/10/2007 trên đài phát
thanh Tiếng Nói Việt Nam Hải Ngoại, nhà báo Hồng Phúc
Lê Hồng Long, chủ nhiệm báo Thế Giới Ngày Nay có mở
cuộc phỏng vấn nhà biên khảo Minh Võ về việc đi đêm
với Phạm Hùng, cán bộ cao cấp của Việt Cộng, sau này
từng là thủ tướng Bắc Việt.
Cụ Minh Võ đáp: Theo tôi nghĩ đây là dịp để những người Mỹ không ưa Tổng Thống Diệm và đặc biệt có ác cảm với ông Nhu vin vào chuyện này để tìm cách lật đổ Đệ Nhất Cộng Hòa (…) Dĩ nhiên một số người Mỹ trong chính quyền Kennedy đã muốn làm đảo chính từ 3 năm trước cơ. Nhưng lần này họ cũng có thêm ít nhất là một cái cớ hợp lý để giải thích với dư luận.
Khi được hỏi: Ông có nghĩ rằng khi tính chuyện hiệp thương với Hồ Chí Minh, là ông Nhu đã mắc mưu trúng kế của con cáo già rồi không? Cụ Minh Võ đáp: theo tôi nghĩ, lý do chính họ muốn hạ ông Diệm vì ông không đồng ý cho họ đem quân ồ ạt vào Việt Nam. Ông Diệm muốn dần dần tiến tới hiệp thương với Bắc Việt chỉ vì muốn tìm kiếm cho nhân dân Việt Nam một nền hòa bình, dù tạm thời và giới hạn chăng nữa, còn hơn là càng ngày càng dấn sâu vào một cuộc chiến mỗi lúc một thêm ác liệt. Nhất là khi mà số người ngoại quốc càng ngày càng gia tăng mãi, như từ 1962.
Cụ Minh Võ đáp: Theo tôi nghĩ đây là dịp để những người Mỹ không ưa Tổng Thống Diệm và đặc biệt có ác cảm với ông Nhu vin vào chuyện này để tìm cách lật đổ Đệ Nhất Cộng Hòa (…) Dĩ nhiên một số người Mỹ trong chính quyền Kennedy đã muốn làm đảo chính từ 3 năm trước cơ. Nhưng lần này họ cũng có thêm ít nhất là một cái cớ hợp lý để giải thích với dư luận.
Khi được hỏi: Ông có nghĩ rằng khi tính chuyện hiệp thương với Hồ Chí Minh, là ông Nhu đã mắc mưu trúng kế của con cáo già rồi không? Cụ Minh Võ đáp: theo tôi nghĩ, lý do chính họ muốn hạ ông Diệm vì ông không đồng ý cho họ đem quân ồ ạt vào Việt Nam. Ông Diệm muốn dần dần tiến tới hiệp thương với Bắc Việt chỉ vì muốn tìm kiếm cho nhân dân Việt Nam một nền hòa bình, dù tạm thời và giới hạn chăng nữa, còn hơn là càng ngày càng dấn sâu vào một cuộc chiến mỗi lúc một thêm ác liệt. Nhất là khi mà số người ngoại quốc càng ngày càng gia tăng mãi, như từ 1962.
Vậy việc đi đêm nầy có khác
gì Ngài ĐLHT Thích Quảng Độ muốn điều
đình với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và Bắc Việt
cũng như sự rút quân của Mỹ”
đâu??
Kết
luận: Bệnh “Bốn không” của ông Chủ
Tịch UB TTTAĐCSVN Liên Thành, một
khổ bệnh lịch sử, đã được chữa lành để chúng
ta đoàn kết lại mà đập tan Nghị Quyết 36 của Cộng
Sản Việt Nam, và cắt bỏ cái lưỡi bò Trung Cộng.!
Nguyễn Việt Nữ
(31/12/2012)
No comments:
Post a Comment