Có hai loại chung đụng. Thế kỷ XX, nhà thơ Xuân Diệu của Việt Nam diễn tả xuất sắc thứ chung đụng hạnh phúc:
"Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!.
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt
Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt!
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng:
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"
Vậy hiển nhiên với loại thứ hai: phải gần gủi, chung đụng với kẻ thù thì quả thật vô cùng bất hạnh! Nếu về phương diện cá nhân, đây là một khổ đau ghê gớm, thì về phương diện quốc gia, sự chung đụng nầy càng khủng khiếp hơn. Vấn đề quan trọng là nếu lâm vào thảm cảnh ấy, ta làm sao giải quyết?
Bây giờ dân tộc Việt Nam đang quá tang thương, ta không thể nói chuyện cá nhân được nữa, mà chỉ dành thì giờ nói đến quốc gia, thời sự.
Khi quí vị đọc bài nầy, thì cuộc bầu cử bán kỳ các ghế quốc hội của Tổng Thống Barack Obama đã chấm dứt. Một cuộc tranh cử nóng bỏng của hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ đã có kết quả. Riêng đảng Dân Chủ lại có tới hai ông Tổng Thống, một cựu là Tổng Thống Bill Clinton và dĩ nhiên Tổng Thống đương nhiệm Obama đến tận mỗi địa phương để vận động cho ứng cử viên đảng mình.
Lúc nầy, câu chuyện “Ngủ chung với kẻ thù” đã được chúng tôi nêu lên.
Cho đến ngày 29 tháng 10 năm 2010, lúc Hà Nội có hội nghị Asean, các bản tin Việt Mỹ đều loan tin bài diễn văn bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton đọc tại Honolulu, lập lại nội dung bà đã tuyên bố trong tháng 7/2010 cũng tại Hà Nội để đánh dấu 15 năm bang giao: “Hoa Kỳ Khẳng Định Xúc Tiến Vai Trò Lãnh Đạo Tại Á Châu” rằng bà đang khởi sự chuyến công du 13 ngày từ Honolulu, đến khu vực Á Châu Thái Bình Dương. Chuyến đi sẽ đưa bà đến 7 quốc gia trong đó có cả Việt Nam, để tham dự các cuộc họp của các nhà lãnh đạo Đông Nam Á trong tuần này và Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á. Bà Clinton nhấn mạnh rằng sự hiện diện quân sự mạnh mẽ của Hoa Kỳ là một yếu tố quan trọng của đường lối giao tiếp của Hoa Kỳ trong khu vực Á Châu-Thái bình Dương.
Nhưng lần nầy bà còn thêm rằng bà “Rất buồn khi thấy Á Châu là nơi duy nhất trên thế giới mà 3 khôi nguyên giải Nobel hòa bình phải chịu đựng những cảnh ngộ hoặc bị quản thúc tại gia hoặc bị tù đày, hoặc phải sống lưu vong. Bà muốn nhắc đến lãnh tụ tranh đấu cho dân chủ là bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện, nhân vật bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba của Trung Cộng vừa được trao giải năm nay, và đức Đạt Lai Lạt Ma.” Ba nhân vật được giải Nobel Hòa Bình mà độc tài quân phiệt và Cộng Sản Á Châu còn coi không ra g ì, thì những gì Hillary khi tới Hà Nội kêu gọi VC tôn trọng Nhân Quyền, tự do báo chí; thả các bloggers, các lãnh tụ t ôn giáo, các nhà tranh đấu một cách ôn hòa cho dân chủ v.v., Cộng Sản nín thinh cho qua lề, chứ họ coi ra g ì?
Nhưng dù sao được M ỹ l ên tiếng như vậy cũng khiến người Việt quốc nội lẫn cộng đồng hải ngoại phấn khởi, nhất là các quốc gia Á Châu.
Kế đến là hình ảnh tin t ức ngày hôm nay, đầu tháng 11/2010, bà Hillary đến xứ Chùa Tháp, đi thăm đền “Sọ người”, di tích diệt chủng của “Cánh Đồng Chết”….
Chúng tôi đã viết nhiều lần rằng sau khi lãnh đạo đoàn xưng là cựu quân nhân Mỹ tham chiến tại Việt Nam biểu tình, liệng huy chương quân đội, cựu trung úy John Kerry (Bây giờ là Thương Nghị Sĩ) d ẫn h ọ v ào Ủy Ban Ngoại Giao Th ượng Viện quốc hội Hoa Kỳ ngày 23 tháng 4 năm 1971 điều trần, kêu gọi rút quân Mỹ khỏi Đông Dương,
rằng nếu Cộng Sản tàn ác thì chỉ chừng 3000 người miền Nam bị trả thù mà thôi. Khi
Mỹ rút quân, Khờ Me Đỏ Pol Pot chiếm Miên còn trước hơn Việt Nam nữa, là ngày 17 tháng 4 năm 1975; miền Nam còn được đến 30 tháng 4 cùng năm!
Khi không có mặ t Hoa Kỳ , Pol Pot tạo “The Killing Fields” gần 2 triệu người Miên chết; còn Việt Nam, cả triệu người! Vậy bản điều trần của John Kerry là một quyết đoán hoàn tòan sai cần ghi khắc tên ông ta vào lịch sử Mỹ và vào đền diệt chủng ở Miên.
Khi bà Ngoại Hillary Clinton đến Miên chứng kiến di sản “Cánh đồng Chết”, bà nói là vì có Trung Cộng đứng đàng sau, nên bà khuyên chính phủ Nam Vang đừng nghe lời Tàu đỏ nữa (Để tránh thảm họa lập lại??)
Vì biết Miên là bãi chiến trường tối nguy hiểm cho sinh mệnh nhiều chục triệu
dân Việt, Miên, Lào; nên trước khi rút quân, Tổng Thống Richard Nixon cho dội bom
hủy diệt ổ chứa vũ khí của Miên Cộng và Cộng Sản Bắc Việt. Nhưng bà Hillary lúc ấy mới là sinh viên, đã tham gia biểu tình chống Nixon “Nới rộng chiến tranh”.
Không hiểu sau chuyến đi Á Châu nầy bà Ngoại và ông Chồng Bill đã mở mắt chưa? Chắc vẫn chưa. Vì cho đến tháng 11 năm 2000 ông bà Clinton khi về Việt Nam lần đầu, nói chuyện tại đại học Quốc Gia Hà Nội, Tổng Th ống Bill Clinton công khai lập trường nhìn nhận nước Việt Nam lập quốc từ ngày 2/9/1945 lúc Hồ Chí Minh
đọc tuyên ngôn “Đập lột” trong bài diễn văn của ông.
Ôn lại đủ như vậy rồi mới trở lại chủ đề khổ đau “Ngủ Chung Với Kẻ Thù” để
tìm thuốc chữa. Mà muốn chữa lành một con bệnh, trước hết phải tìm nguyên nhân, nguồn cơn của nó. Trước hết:
Ai là kẻ thù của ai?
“Thầy thuốc” là đương kiêm Thượng Nghị Sĩ James Webb, tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ. Jim sanh Feb. 1946, (còn Hillary sanh Oct. 1947) suýt soát tuổi, còn Bill Clinton sanh cùng năm, (Aug. 1946) chỉ nhỏ hơn James 6 tháng, nhưng hai vợ chồng Clinton thì chống chiến tranh, còn Webb lại tham chiến, ông từng là cựu Sỉ Quan Hoa Kỳ đã chiến đấu can cường trên chiến trường Việt Nam, ông học thành Luật Sư và sau được Tổng Thống Cộng Hòa Ronald Reagan cử làm Bộ Trưởng Hải Quân Hoa Kỳ, dù ông thuộc đảng Dân Chủ. James Webb viết bài “Ngủ chung với kẻ thù” (Sleeping With the Enemy) đăng trên Front Page năm 2003, đến năm 2010 được THG chuyển ngữ trên DCVonline.
Chỉ cần đoạn vô đầu là nói lên đủ sự đau khổ lịch sử của người tình Dân Chủ Luật sư James Webb mà phải ngủ chung với những người tình Dân Chủ khác, trong ấy có vợ chồng Bill Clinton, cả hai cũng là Luật Sư! Nhưng luật sư James Webb can đảm nói lên sự thật. Còn vợ chồng luật sư Clinton thì sao? Có chút lương tâm thấy rằng --ít nhất-- mình phá nát danh dự đất nước Hoa Kỳ vĩ đại nầy? Những người chống chiến tranh Việt Nam đã buộc Tổng Thống Richard Nixon bỏ rơi đồng minh Việt Nam trong cơn dầu sôi lửa bỏng. Như vậy là “Bác Sĩ”Jim Webb đã giúp chúng ta tìm được câu trả lời: Ai thù ai?
Đảng viên Dân Chủ James Webb ngủ chung với người cùng đảng Dân Chủ mà ông gọi
họ là “kẻ thù”! Tìm ra nguyên nhân rồi, hi vọng tìm được thuốc trị bệnh. Nhưng cần chẩn
bệnh cho thật kỷ, đừng vội vã, rồi bóc thuốc không đúng liều cũng tai hại lắm.
“Bác Sĩ”Jim vô đầu như vầy (Chữ in đậm do chúng tôi muốn nhấn mạnh):
“Biết giải thích như thế nào với những đứa con của tôi rằng khi tôi mười mấy, đôi mươi, những tiếng nói ồn ào nhất của những người cùng thời lại nhằm mục đích phá nát những nền tảng của xã hội Hoa Kỳ, để xây dựng lại một xã hội dựa theo quan điểm đầy tự mãn của họ. Giờ đây nhìn lại, ngay cả chúng ta, những người đã trải qua giai đoạn này, cũng không hiểu được tại sao lại có những kẻ với trình độ học vấn cao, đa số sinh ra từ gia đình thượng lưu, lại có thể gieo rắc những tư tưởng phá hoại làm nhiễm độc bầu không khí của thập niên 1960 và những năm đầu của thập niên 1970. Ngay cả Quốc Hội cũng bị nhiễm những con vi khuẩn nầy.
Sau khi tổng thống Nixon từ chức vào tháng Tám 1974, cuộc bầu cử mùa thu năm ấy mang lại 76 tân dân biểu thuộc đảng Dân Chủ và 8 thượng nghị sĩ. Đại đa số những dân cử chân ướt chân ráo này đã tranh cử dựa trên cương lĩnh của Mc Govern. Nhiều người trong số họ được xem như những ứng viên yếu kém trước khi Nixon từ chức, vài người không xứng đáng thấy rõ, chẳng hạn như Tom Downey, 26 tuổi, thuộc New York, người chưa từng có một nghề ngỗng gì và vẫn còn ở nhà với mẹ.
Cái gọi là Quốc Hội hậu Watergate nầy diễn hành vào thành phố với một sứ mệnh vô cùng quan trọng mà sau này trở thành điểm tập hợp cho cánh Tả của Hoa Kỳ: chấm dứt sự giúp đỡ của nước Mỹ dưới bất kỳ hình thức nào cho chính quyền đang bị vây khốn Nam Việt Nam. Không nên lầm lẫn ở chỗ này – đây không phải là sự kêu gào thanh niên Mỹ đừng đi vào cõi chết của những năm trước đây. Những người lính Mỹ cuối cùng đã rời Việt Nam hai năm trước rồi, và đã tròn bốn năm không có một người Mỹ nào bị tử trận.
Bởi những lý do mà không một viện dẫn lịch sử nào có thể bào chữa được, ngay cả sau khi quân đội Mỹ triệt thoái, cánh Tả vẫn tiếp tục những cố gắng để đánh gục nền dân chủ còn phôi thai của Nam Việt Nam. Phụ tá sau này của Nhà Trắng Harold Ickes và nhiều người khác trong “Chiến Dịch Kiểm Soát Hầu Bao” – có một lúc được giúp đỡ bởi một người tuổi trẻ nhiều tham vọng Bill Clinton – làm việc để cắt toàn bộ những khoản tài trợ của Quốc Hội nhằm giúp miền Nam Việt Nam tự bảo vệ. Liên Hiệp Hoà Bình Đông Dương, điều hành bởi David Dellinger và được quảng bá bởi Jane Fonda và Tom Hayden, phối hợp chặt chẽ với Hà Nội suốt năm 1973 và 1974, đi khắp các khuôn viên đại học Mỹ, tập hợp sinh viên để chống lại điều được cho là tội ác của chính quyền miền Nam Việt Nam. Những đồng minh của họ trong Quốc Hội liên tục thêm vào những tu chính án để chấm dứt sự viện trợ của Hoa Kỳ cho những người Việt Nam chống cộng, ngăn cấm cả đến việc sử dụng không lực để giúp những chiến binh Nam Việt Nam đang bị tấn công bởi các đơn vị Bắc Việt được khối Sô Viết yểm trợ.
Rồi đến đầu năm 1975 Quốc Hội Watergate giáng một đòn chí tử xuống các nước Đông Dương không cộng sản. Tân Quốc Hội lạnh như băng từ chối lời yêu cầu gia tăng quân viện cho ViệtNam và Cam Bốt của tổng thống Gerald Ford. Ngân khoản dành riêng này sẽ cung cấp cho quân đội Cam Bốt và Nam Việt Nam đạn dược, phụ tùng thay thế, và vũ khí chiến thuật cần thiết để tiếp tục cuộc chiến tự vệ. Bất chấp sự kiện là Hiệp Định Paris 1973 đặc biệt đòi hỏi phải cung cấp “viện trợ để thay thế trang thiết bị quân sự vô giới hạn” cho Nam Việt Nam, đến tháng Ba phe Dân Chủ trong Quốc Hội biểu quyết với tỷ số áp đảo, 189-49, chống lại bất kỳ viện trợ quân sự bổ sung nào cho Việt Nam và Cam Bốt.
Trong các cuộc tranh luận, luận điệu của phe Tả phản chiến gồm toàn những lời lên án các đồng minh đang bị chiến tranh tàn phá của Hoa Kỳ. (….)
Sau khi trở thành chuyên gia đối ngoại trong vòng chỉ có hai tháng kể từ lúc dứt giây nhao của mẹ, Tom Downey chế diễu những cảnh cáo về tội ác diệt chủng sắp sửa xảy ra ở Cam Bốt, cái tội ác đã giết hơn một phần ba dân số của quốc gia này, như sau, “chính phủ cảnh cáo rằng nếu chúng ta bỏ rơi các quốc gia ấy thì sẽ có tắm máu. Nhưng những cảnh cáo cho việc tắm máu trong tương lai không thể biện minh cho việc kéo dài việc tắm máu hiện nay.”
Trên chiến trường Việt Nam việc chấm dứt viện trợ quân trang, quân cụ là một tin làm kinh ngạc và bất ngờ. Các cấp chỉ huy quân đội của miền Nam Việt Nam đã được đảm bảo về việc viện trợ trang thiết bị khi người Mỹ rút quân – tương tự như những viện trợ Hoa Kỳ vẫn dành cho Nam Hàn và Tây Đức – và đảm bảo rằng Hoa Kỳ sẽ tái oanh tạc nếu miền Bắc tấn công miền Nam, vi phạm hiệp định Paris 1973. Bây giờ thì họ đang mở mắt trừng trừng nhìn vào một tương lai bất định khủng khiếp, trong lúc khối Sô Viết vẫn tiếp tục yểm trợ cho Cộng Sản Bắc Việt.
Trong lúc quân đội Nam Việt Nam, vừa choáng váng vừa mất tinh thần, tìm cách điều chỉnh lại lực lượng để đối phó với những thiếu thốn trang thiết bị cần thiết, quân miền Bắc được tái trang bị đầy đủ lập tức phát động ra cuộc tổng tiến công. Bắt giữ được nhiều đơn vị bị cô lập, quân miền Bắc tràn xuống vùng đồng bằng trong vòng có 55 ngày. Những năm về sau tôi phỏng vấn các người lính miền Nam Việt Nam còn sống sót trong các cuộc giao tranh, nhiều người trải qua hơn chục năm trong các trại tập trung của cộng sản sau khi cuộc chiến chấm dứt. Điệp khúc này không bao giờ chấm dứt:
“Tôi không còn đạn dược.” “Tôi chỉ còn 3 quả đạn pháo cho mỗi khẩu một ngày.” “Tôi không còn gì để phát cho binh sĩ của tôi.” “ Tôi phải tắt máy truyền tin, bởi vì tôi không thể nào chịu đựng được nữa những lời cầu cứu xin tiếp viện.”
Phản ứng của Hoa Kỳ trước sự sụp đổ này cho thấy có hai nhóm khác nhau, và điều này vẫn còn tiếp tục được thấy rõ trong nhiều vấn để chúng ta đang đương đầu ngày nay. Đối với những người đã từng chiến đấu ở Việt Nam, và đối với gia đình, bạn bè, và những người cùng quan điểm chính trị với họ, đây là một tháng đen tối và tuyệt vọng. Những khuôn mặt mà chúng ta thấy đang chạy trốn sự tấn công của Bắc Quân là những khuôn mặt rất thật và quen thuộc, không phải đơn thuần là những hình ảnh truyền hình. Những thân người xoay trong không gian như những bông tuyết, rơi xuống chết thảm khốc sau khi đeo bám tuyệt vọng vào thân trực thăng hay phi cơ, có thể là những người chúng ta quen biết hoặc từng giúp đỡ. Ngay cả đối với những kẻ không còn niềm tin vào khả năng đánh bại Cộng Sản của Hoa Kỳ, đây không phải là cách để kết thúc cuộc chiến. (…)
Sự chối bỏ trách nhiệm vẫn còn tràn lan trong năm 1997, nhưng thực ra cái kết cuộc này chính là mục tiêu của những cố gắng không ngừng nghỉ của phong trào phản chiến trong những năm theo sau sự rút quân của Mỹ.
Sau khi tổng thống Nixon từ chức vào tháng Tám 1974, cuộc bầu cử mùa thu năm ấy mang lại 76 tân dân biểu thuộc đảng Dân Chủ và 8 thượng nghị sĩ. Đại đa số những dân cử chân ướt chân ráo này đã tranh cử dựa trên cương lĩnh của Mc Govern. Nhiều người trong số họ được xem như những ứng viên yếu kém trước khi Nixon từ chức, vài người không xứng đáng thấy rõ, chẳng hạn như Tom Downey, 26 tuổi, thuộc New York, người chưa từng có một nghề ngỗng gì và vẫn còn ở nhà với mẹ.
Cái gọi là Quốc Hội hậu Watergate nầy diễn hành vào thành phố với một sứ mệnh vô cùng quan trọng mà sau này trở thành điểm tập hợp cho cánh Tả của Hoa Kỳ: chấm dứt sự giúp đỡ của nước Mỹ dưới bất kỳ hình thức nào cho chính quyền đang bị vây khốn Nam Việt Nam. Không nên lầm lẫn ở chỗ này – đây không phải là sự kêu gào thanh niên Mỹ đừng đi vào cõi chết của những năm trước đây. Những người lính Mỹ cuối cùng đã rời Việt Nam hai năm trước rồi, và đã tròn bốn năm không có một người Mỹ nào bị tử trận.
Bởi những lý do mà không một viện dẫn lịch sử nào có thể bào chữa được, ngay cả sau khi quân đội Mỹ triệt thoái, cánh Tả vẫn tiếp tục những cố gắng để đánh gục nền dân chủ còn phôi thai của Nam Việt Nam. Phụ tá sau này của Nhà Trắng Harold Ickes và nhiều người khác trong “Chiến Dịch Kiểm Soát Hầu Bao” – có một lúc được giúp đỡ bởi một người tuổi trẻ nhiều tham vọng Bill Clinton – làm việc để cắt toàn bộ những khoản tài trợ của Quốc Hội nhằm giúp miền Nam Việt Nam tự bảo vệ. Liên Hiệp Hoà Bình Đông Dương, điều hành bởi David Dellinger và được quảng bá bởi Jane Fonda và Tom Hayden, phối hợp chặt chẽ với Hà Nội suốt năm 1973 và 1974, đi khắp các khuôn viên đại học Mỹ, tập hợp sinh viên để chống lại điều được cho là tội ác của chính quyền miền Nam Việt Nam. Những đồng minh của họ trong Quốc Hội liên tục thêm vào những tu chính án để chấm dứt sự viện trợ của Hoa Kỳ cho những người Việt Nam chống cộng, ngăn cấm cả đến việc sử dụng không lực để giúp những chiến binh Nam Việt Nam đang bị tấn công bởi các đơn vị Bắc Việt được khối Sô Viết yểm trợ.
Rồi đến đầu năm 1975 Quốc Hội Watergate giáng một đòn chí tử xuống các nước Đông Dương không cộng sản. Tân Quốc Hội lạnh như băng từ chối lời yêu cầu gia tăng quân viện cho Việt
Trong các cuộc tranh luận, luận điệu của phe Tả phản chiến gồm toàn những lời lên án các đồng minh đang bị chiến tranh tàn phá của Hoa Kỳ. (….)
Sau khi trở thành chuyên gia đối ngoại trong vòng chỉ có hai tháng kể từ lúc dứt giây nhao của mẹ, Tom Downey chế diễu những cảnh cáo về tội ác diệt chủng sắp sửa xảy ra ở Cam Bốt, cái tội ác đã giết hơn một phần ba dân số của quốc gia này, như sau, “chính phủ cảnh cáo rằng nếu chúng ta bỏ rơi các quốc gia ấy thì sẽ có tắm máu. Nhưng những cảnh cáo cho việc tắm máu trong tương lai không thể biện minh cho việc kéo dài việc tắm máu hiện nay.”
Trên chiến trường Việt Nam việc chấm dứt viện trợ quân trang, quân cụ là một tin làm kinh ngạc và bất ngờ. Các cấp chỉ huy quân đội của miền Nam Việt Nam đã được đảm bảo về việc viện trợ trang thiết bị khi người Mỹ rút quân – tương tự như những viện trợ Hoa Kỳ vẫn dành cho Nam Hàn và Tây Đức – và đảm bảo rằng Hoa Kỳ sẽ tái oanh tạc nếu miền Bắc tấn công miền Nam, vi phạm hiệp định Paris 1973. Bây giờ thì họ đang mở mắt trừng trừng nhìn vào một tương lai bất định khủng khiếp, trong lúc khối Sô Viết vẫn tiếp tục yểm trợ cho Cộng Sản Bắc Việt.
Trong lúc quân đội Nam Việt Nam, vừa choáng váng vừa mất tinh thần, tìm cách điều chỉnh lại lực lượng để đối phó với những thiếu thốn trang thiết bị cần thiết, quân miền Bắc được tái trang bị đầy đủ lập tức phát động ra cuộc tổng tiến công. Bắt giữ được nhiều đơn vị bị cô lập, quân miền Bắc tràn xuống vùng đồng bằng trong vòng có 55 ngày. Những năm về sau tôi phỏng vấn các người lính miền Nam Việt Nam còn sống sót trong các cuộc giao tranh, nhiều người trải qua hơn chục năm trong các trại tập trung của cộng sản sau khi cuộc chiến chấm dứt. Điệp khúc này không bao giờ chấm dứt:
“Tôi không còn đạn dược.” “Tôi chỉ còn 3 quả đạn pháo cho mỗi khẩu một ngày.” “Tôi không còn gì để phát cho binh sĩ của tôi.” “ Tôi phải tắt máy truyền tin, bởi vì tôi không thể nào chịu đựng được nữa những lời cầu cứu xin tiếp viện.”
Phản ứng của Hoa Kỳ trước sự sụp đổ này cho thấy có hai nhóm khác nhau, và điều này vẫn còn tiếp tục được thấy rõ trong nhiều vấn để chúng ta đang đương đầu ngày nay. Đối với những người đã từng chiến đấu ở Việt Nam, và đối với gia đình, bạn bè, và những người cùng quan điểm chính trị với họ, đây là một tháng đen tối và tuyệt vọng. Những khuôn mặt mà chúng ta thấy đang chạy trốn sự tấn công của Bắc Quân là những khuôn mặt rất thật và quen thuộc, không phải đơn thuần là những hình ảnh truyền hình. Những thân người xoay trong không gian như những bông tuyết, rơi xuống chết thảm khốc sau khi đeo bám tuyệt vọng vào thân trực thăng hay phi cơ, có thể là những người chúng ta quen biết hoặc từng giúp đỡ. Ngay cả đối với những kẻ không còn niềm tin vào khả năng đánh bại Cộng Sản của Hoa Kỳ, đây không phải là cách để kết thúc cuộc chiến. (…)
Sự chối bỏ trách nhiệm vẫn còn tràn lan trong năm 1997, nhưng thực ra cái kết cuộc này chính là mục tiêu của những cố gắng không ngừng nghỉ của phong trào phản chiến trong những năm theo sau sự rút quân của Mỹ.
George McGovern, thẳng thắn hơn nhiều người, công khai tuyên bố với người viết trong lúc nghỉ khi thâu hình cho chương trình “Crossfire” của CNN vào năm 1995. Sau khi tôi đã lý luận rằng cuộc chiến rõ ràng là có thể thắng được ngay cả vào giai đoạn cuối nếu chúng ta thay đổi chiến lược của mình, ứng cử viên tổng thống năm 1972, người tình nguyện đi Hà Nội bằng đầu gối, bình luận, “Anh không hiểu là tôi không muốn chúng ta chiến thắng cuộc chiến đó sao?” Ông McGovern không chỉ có một mình. Ông ta là phần tử của một nhóm nhỏ nhưng có ảnh hưởng cực kỳ lớn. Sau cùng họ đã đạt được điều họ muốn.” (Hết trích)
Trên đây có nhắc đến David Dellinger, ta sẽ nói sau, bây giờ nhấn mạnh đến
ngoài “kẻ thù” Dân Chủ của TNS James Webb là TNS John Kerry năm 1971 với bản điều trần vừa láo khoét, vừa sai bét lịch sử, còn có vợ chồng Clinton nữa. Không hiểu bà Ngoại Hillary Clinton ngày 1 tháng 11 năm 2010 đến thăm trường học Tuol Sleng, còn gọi là “ S—21 Prison” tại Nam Vang, hiện xây thành nhiều tầng rất cao, chứa đầy sọ người, có bản đề là “The Tuol Sleng Genocide Museum” (Viện Bảo Tàng Tội Ác Diệt Chủng Tuol Sleng), bà có chút hối hận gì không?
![[IMG_0010.jpg]](file:///C:/Users/Owner/AppData/Local/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image002.jpg)
“The Tuol Sleng Genocide Museum ”
Lịch Sử Sống của Hillary Clinton
. Còn nhớ trong mùa bà tranh cử Tổng Thống vòng sơ bộ với Barack Obama năm 2008, chúng tôi có nhắc đến cái óc và con tim Xã Hội Chủ Nghĩa Saul Alinsky
của hai người Dân Chủ nầy. Căn cứ vào quyển sách “Lịch Sử Sống” (Living history Hillary Rodham Clinton), nơi chương về “Đại học Yale” (từ trang 44), Hillary viết về sự phá hoại bằng bạo động của nhóm phản chiến trên nước Mỹ, trong đó có bà ta nữa:
“Thập niên 1960 đã khởi đầu với rất nhiều hy vọng nhưng kết thúc bằng một thực trạng đầy biến động, chống đối và bạo lực”.
Nhóm chống chiến tranh, có cả đảng Cộng Sản Mỹ đen theo Hồi giáo:
“Người da trắng, các nhà hoạt động phản chiến thuộc tầng lớp trung lưu bị phát hiện có âm mưu chế tạo bom dưới tầng hầm nhà họ. Phong trào ôn hòa đòi quyền công dân cho người da đen thì chia năm xẻ bảy. Cũng có một số nhân vật mới nổi từ cộng đồng cư dân thành thị da đen theo Hồi giáo hoặc của tổ chức Báo Đen (Black Panthers) ….”
Với tuổi còn học đại học Yale, Hillary đâu biết được đảng Báo Đen là đảng Cộng Sản Maoists của Trung Cộng nên bị bắt xử tội vì chống chính phủ bằng vũ lực, bà cho đó là vì chính phủ Nixon “chụp mũ” họ, nên viết tiếp:
“Do các hoạt động mật thám và phản gián nở rộ dưới thời chính quyền Nixon, dường như đôi khi chính phủ chúng ta đã khởi chiến với nhân dân của mình.”
Cũng như Việt Nam, thành phần đảng viên Cộng Sản không nhiều, nhưng họ đóng vai anh hùng chống chính phủ dưới mặt nạ chống bất công xã hội, xách động giới sinh viên sôi sục bầu máu nóng, muốn xông tới bênh vực họ, gây xáo trộn xã hội.
“Trường Luật Yale rất quan tâm đến hoạt động của chính phủ …và quan ngại sâu sắc về các sự kiện trên khắp đất nước…. Môi trường ngoài đời đã tràn vào Yale vào tháng 4 năm 1970, khi tám thành viên của đảng Báo Đen kể cả người lãnh đạo là Bobby Seale bị xét xử vì tội giết người ở New Haven. Hàng ngàn người phản đối giận dữ, tin là các thành viên Panthers đã bị FBI và chính quyền gài bẩy, đã tràn vào thành phố. Các cuộc biểu tình bộc phát trong khuôn viên trường đại học hoặc gần đó. Trường đại học
đã tổ chức mít tinh khổng lồ nhân ngày Quốc Tế Lao Động 1/5 để ủng hộ các thành viên Báo Đen. (Ghi chú: Rõ ràng là có Cộng Sản quốc tế xuối dục, vì lễ Lao Động của Mỹ là 4/9, sao l ại bi ểu t ình v ào ngày QTLĐ 1/5?).
Hillary thấy tận mắt sự phá họai học đường suốt năm:
“Tôi nhớ là Thư Viện Luật Quốc Tế ở tầng hầm của trường Luật bị bốc cháy đêm 27/4/70. Hoảng hốt, tôi vội vã tham gia vào một nhóm giáo viên, sinh viên xách xô nước đi chữa cháy. Khoa trưởng Louis Pollack, đã yêu cầu chúng tôi tổ chức các đội tuần tra suốt năm còn lại.”
Rõ ràng đám sinh viên tuổi trẻ bị Cộng Sản lợi dụng để chống chính phủ, ủng hộ Cộng Sản vì tội giết người, là tội hình sự. Nhưng rồi 3 ngày sau đó lại nhân danh chống chiến tranh Việt Nam để bạo động vì chánh trị.
Hãy đọc tiếp: “Vào ngày 30/4, Tổng Thống Nixon tuyên bố là ông sẽ gửi quân đến Campuchia, mở rộng chiến tranh Việt Nam . Các cuộc phản đối nhân ngày 1/5 trở thành một cuộc biểu tình lớn hơn, không chỉ ủng hộ việc xét xử công bằng các thành viên tổ chức Báo Đen mà còn để phản đối các hành động của Nixon trong chiến tranh.”
Giống như Việt Nam, năm 1970 sinh viên cũng xuống đường chiếm tòa nhà quốc hội, chiếm tòa đại sứ Miên, trong ấy sau nầy có sinh viên Huỳnh Tấn Mẫm là Việt Cộng nằm vùng; tại Hoa Kỳ thì phong trào phản chiến càng mạnh bạo hơn, Clinton viết:
“Vào ngày 4/5/70, Vệ Binh Quốc Gia bắn vào những sinh viên phản đối tại trường đại học Kent State ở bang Ohio . Bốn sinh viên bị giết chết…”(History, p. 83)
Với kinh nghiệm Việt Nam , ta biết là có bàn tay Cộng Sản bắn chết sinh viên để châm dầu vào lửa. Quả thật, chính Hillary là lò lửa:
“Những xúc động của tôi lại trào dâng sôi sục khi tôi lên án rằng việc Hoa Kỳ mở rộng chiến tranh Việt Nam sang Campuchia là bất hợp pháp, là vi hiến….”
Kết quả, sinh viên trường Yale của bà “Đã tham gia cùng hơn 300 trường học khác tổ chức cuộc đình công bãi khóa toàn quốc nhằm phản đối sự mở rộng chiến tranh mù quáng..”. Con số 300 trường đại học bãi khóa là lúc trường Yale tham gia. Tài liệu do Tom Hayden, cùng nhóm với Bill Ayers viết rằng sau đó con số lên đến 450 trường đóng cửa. (Bill Ayers là nhóm ứng c ử vi ê n Cộ ng Hòa John McCain gọi là “khủng bố nội địa” mà ứng cử viên Phó Tổng Thống Sarah Palin tố cáo là Barack Obama còn
dính dáng tới trong vi ệc tranh cử.) ![[IMG_0014.jpg]](file:///C:/Users/Owner/AppData/Local/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image004.jpg)
![[IMG_0014.jpg]](file:///C:/Users/Owner/AppData/Local/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image004.jpg)
Đoàn biểu tình phản chiến xé hiến pháp Hoa Hỳ, đốt cờ Mỹ, trương cờ Cộng Sản Việt Nam, thóa mạ Nixon, người chủ trương đánh qua Miên, Lào để tiêu diệt kho tàng trử vũ khí của Cộng Sản Bắc Việt, để Việt Nam Cộng Hòa có thể đương cự một mình với
Bắc Việt trước và sau khi Mỹ rút quân theo phe biểu tình phản chiến đòi hỏi.
Chính vì mặt trận Cộng Sản chống Mỹ xách động dân Mỹ biểu tình phản chiến, đòi rút quân dữ dội như thế; và mỗi lần biểu tình là đập phá cơ sở, trường học, phố xá, tốn kém vô kể. Chỉ việc huy động cảnh sát để bảo vệ an ninh cho đoàn biểu tình là ngân sách cũng thâm thủng nhiếu (như kỳ rước đuốc Olympic 2008 tại San Francisco, chỉ vỏn vẹn chừng hai tiếng mà chi phí gần một triệu đô tiền nhân viên và cảnh sát—vì phải trả Overtime—Chính phủ như bị khủng bố dồn dập và ngân sách cũng thâm thủng nhiều nên Tổng Thống Nixon phải tìm cách chấm dứt chiến tranh như đã hứa khi tranh cử.
Vậy với bài viết chân tình của TNS James Webb, mong rằng những người còn hận Mỹ bỏ rơi thì nên hận MỸ NÀO?
Chúng tôi cũng lập lại bài nầy trong kỳ bầu cử bán kỳ để ủng hộ ứng viên đảng
Cộng Hòa tại California , hi vọng cử tri cũng tỉnh giấc, vì còn rất nhiều ng ười còn tiếp
tục … “Ngủ Chung Với Kẻ Thù”.
Chúng tôi có đủ lý do vững chắc rằng đảng Dân Chủ làm hại nước Mỹ trong
chiến tranh Việt Nam , mà nhiều thập niên nay quốc hội Cali có nhiều dân cử phản chiến như Jerry Brown, đang tranh ghế Thống Đốc Cali . Kỳ nầy. (Ông Brown là người mà năm 1975 không chịu nhận dân tị nạn vào Mỹ, ở miền Tây là nhóm Dân Chủ của ông ta, còn miền Đông nước Mỹ lúc ấy chính là Joe Biden, phó Tổng Thống hiện giờ!).
Các ghế Dân Chủ tại quốc hội California, còn có những gạo cội như Marxist Ron Dellums, ngồi 27 năm dân biểu tiểu bang rồi liên bang, hiện là Thị Trưởng thành phố Oakland; Tom Hayden (chồng của Jane Fonda thời chiến tranh Việt Nam) cũng cả thập niên là Dân Biểu và Nghị Sĩ Cali, dù trước đó là phe của nhóm khủng bố nội địa (Weatherman—SDS—Black Panthers)….nên California, tiểu bang lớn và giàu nhất của Mỹ, nơi được coi là thủ đô tị nạn Cộng Sản lớn nhất thế giới, cần phải thêm nhiều đảng viên Cộng Hòa đầy tâm huyết và khả năng để đem lại thăng bằng (Check and balance) trong chế độ dân chủ.
Cho nên dù lúc bài nầy gửi đi chưa có kết quả bầu cử, nhưng dù kết quả thế nào đi nữa, ta cũng phải tiếp tục tranh đấu, phải nói cho thế giới rõ, vì Việt Nam và cả thế giới nữa, vẫn trông chờ Hoa Kỳ, mà đa số người tị nạn là người Mỹ gốc Việt, con cháu ta là công dân Mỹ, mà từ lâu không phải chỉ có tác giả James Webb tự thú, nhưng cả người Việt nạn nhân của Cộng Sản nữa, cũng ..ngủ chung với “kẻ thù” mà không biết!
Làm sao đây? Xin hẹn kỳ sau.
Ghi chú: Chúng tôi có khi dịch “The Tuol Sleng Genocide Museum” là “Đền Sọ Người”, vì như quí vị thấy ở hình (1) trên đây, đền gồm nhiều tầng lầu, mỗi tầng đều đầy ấp xương sọ như hình (2) trên đây và hình (3) dưới đây. Gần hai triệu mạng người! 

Nguyễn Việt Nữ
(1/11/2010)
No comments:
Post a Comment