Theo chỉ thị chính thức của nhà nước Cộng Sản, mục đích Chương Trình Gặp Gỡ Việt Nam (Meet Vietnam) tổ chức vào ngày 15 và 16 tháng 11 năm 2009 tại San Francisco,
California do ông Nguyễn Thiện Nhân, Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục & Đào Tạo kiêm Phó Thủ Tướng chủ trì là để “Trao đổi kinh nghiệm và tìm kiếm cơ hội hợp tác” trong ba lĩnh vực: “ Kinh tế, văn hóa và giáo dục giữa Việt Nam và Hoa Kỳ.”
Cũng theo lệnh trên, riêng về hai lĩnh vựcVăn Hóa và Giáo Dục, đích thân Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục & Đào Tạo tổ chức “Diễn Đàn Giáo Dục Việt Nam”, cũng nhằm tìm kiếm những cơ hội hợp tác giữa các trường đại học bang California để “Xây Dựng Một Trường Đại Học Đẳng Cấp Quốc Tế”.(Công văn số 7715/BGDĐT-GDĐH do Phó Vụ Trưởng Vụ Giáo Dục Đại Học Nguyễn Thị Lệ Hương ký ngày 3 tháng 9 năm 2009 tại Hà Nội V/v tổ chức Diễn Đàn Giáo Dục Việt Nam tại Hoa Kỳ).
Đây là lệnh của Thủ Tướng Cộng Sản Nguyễn Tấn Dũng truyền cho Bộ Ngoại Giao, ký từ tháng 9/2009. Nhưng hai tháng sau, khi thi hành, Việt Cộng đã có những thay đổi về nhân sự, thời gian, địa điểm và thêm thắc vài chương trình.
Chẳng hạn người thật sự hướng dẫn “Meet Vietnam”(Nguyên chữ là: Meet Vietnam Investment Forum) là Phó Thủ Tướng Trương Vĩnh Trọng.
Việt Cộng còn thêm chương trình văn nghệ “Tạ Ơn Đời” yểm trợ “Meet Vietnam” tại Thủ Đô Sacramento, California và Dallas, Texas kéo dài tới 28/11/09.
Cần chú ý là trong tháng 11/2009 nầy, Việt Cộng mở 2 ngón đòn để chiêu dụ nhân lực và vật lực hầu nuôi sống cái thây ma đang hấp hối tên là CHXHCNVN của họ: Chương trình “Meet Vietnam” tại San Francisco và “Hội Nghị Việt Kiều” 3 ngày từ 21 đến 23/11, dự trù có 800 người từ hải ngoại sẽ về Hà Nội tham dự.
Tất cả hai gánh hát diễn ở ngoài hay trong nước trong tháng 11/2009 nầy đều là kế hoạch
chiêu dụ nhân tài và doanh nhân mang tiền về Việt Nam kinh doanh để nuôi sống tham nhũng .
Do đó mà Cộng Đồng Việt Nam tị nạn Cộng Sản khắp hải ngoại ủng hộ cuộc biểu tình chống “Meet Vietnam” mà bà con ý nhị đổi tên là “MeetViêtCộng”và “Gặp Gỡ Việt Gian”.
Ban tổ chức biểu tình miền Bắc Cali in những tờ truyền đơn có tựa “Meet The Real Vietnam” hay “Gặp Gỡ Những Sự Thật về Việt Nam”, gồm: hình linh mục Nguyễn Văn Lý bị công an bịt miệng tại toà, nào gông cùm xiềng xích, hình các cô gái khoả thân xấp hàng dài cho ngoại nhân chọn lựa, hình trẻ em bươi xới đống rác kiếm sống, cảnh trẻ em bán dâm… v.v..”
Tờ truyền đơn “Meet The Real Vietnam” nầy được phát cho mọi người đi đường ở San Franciso và được in trọn trang bìa sau của báo San Francisco Examiner, một tờ báo lớn thứ nhì của thành phố với số phát hành 200,000 ấn bản. Ngoài ra còn các đài truyền hình, radio phỏng vấn, truyền đi khắp nơi.
Như vậy là đúng ngày biểu tình, ít nhất trên 200.000 người Mỹ và đủ các sắc tộc được biết lý do tại sao chúng ta chống Cộng Sản: để đòi quyền sống và tự do tôn giáo cho trên 80 triệu đồng bào trong nước bị tước đoạt ngay chính trên quê hương của họ.
Đây là thành tích nổi bậc của các hội đoàn Nam, Bắc Cali; nhất là anh Brian Đổ ở San Diego, đến từ miền cực Nam California, người cầm tờ báo San francisco Examiner trên đây.
Còn hình dưới đây là quang cảnh ngày đầu 15/11/09, đồng bào tị nạn Cộng Sản từ các thành phố miền Nam như San Diego, tới miền Đông, Tây và cực Bắc California; có cả tiểu bang Florida, Texas tới yểm trợ; tới cuối ngày, tổng số trên 1, 000 người. Đoàn biểu tình tập trung trật tự trước tòa Thị Chính San Francisco trương rợp cờ Vàng, biểu ngữ “Không trao đổi Giáo Dục với Việt Cộng”, hô khẩu hiệu tố cáo Cộng Sản bán nước hại dân. Phái đoàn kinh tài Việt Cộng độ 300 người phải gục đầu chui cửa hông và cửa hậu City Hall mà vào phòng họp!
Đây là lần đầu tiên tại San Francisco tổ chức biểu tình có chuẩn bị tài liệu phổ biến cho người ngoại quốc biết “Tại sao chúng ta chống Cộng Sản”? WhY Do We Protest against Meet Vietnam in San Francisco?
Nhưng ngoài nhiệm vụ biểu dương lực lượng để tố cáo cho thế giới biết tội ác và âm mưu làm tiền của Cộng Sản, ta còn có thêm tài liệu gì để “Nói có sách mách có chứng” với thế giới, nhất là với người Mỹ, với tuổi trẻ để họ thấy rõ rệt bằng chứng dối trá của Việt Cộng chứ không hề THỰC LÒNG muốn “Xây Dựng Một Trường Đại Học Đẳng Cấp Quốc Tế”, để tuổi trẻ Việt-Mỹ cương quyết, dứt khoát không hợp tác vô điều kiện với Cộng Sản?
Xin thưa: Có. Có rất nhiều, nhưng ở đây chỉ xin nêu hai bằng chứng liên quan đến ngành Giáo Dục, từ hai nhân chứng sống với đầy đủ hình ảnh, ký tên và đống dấu hẳn hòi.
Chúng ta cần nhớ lại rằng, từ năm 1994 khi Tổng Thống Bill Clinton giải tỏa cấm vận kinh tế và bang giao vô điều kiện với Cộng Sản năm 1995 đến bây giờ, có nhiều “Việt kiều Yêu Nước” về Việt Nam, trong đó có người đem tài và sức xây đấp đại học đúng Đẳng cấp, được quốc tế nhìn nhận hẳn hòi mà không tốn ngân sách nhà nước nhiều, nhưng Việt Cộng không nhìn nhận công trình lớn lao đó; không hề muốn học hỏi “Kinh Nghiệm Giáo Dục” gì với vị giáo sư nầy, đến đổi ông phải thu xếp đóng cửa trường sau mười hai năm hoạt động, đào tạo trên 20 Tiến Sĩ được Quốc tế nhìn nhận cho nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa.
Con người hi sinh hiếm có ấy là Giáo Sư Tiến Sĩ Khoa Học Nguyễn Đăng Hưng,
giáo sư danh dự trường Đại Học Liège , Bỉ quốc.
Xin phép nói qua về vị giáo sư nầy, tuy có vẽ hơi lạc đề với tựa bài là LM Nguyễn Văn Lý, nhưng chính nhờ bằng chứng “Giáo Sư Nguyễn Đăng Hưng” mà thế giới sẽ thấy bài nói của Cha Lý vô cùng giá trị, cần nhắc lại đúng thời điểm nầy.
Công lao của Giáo Sư Nguyễn Đăng Hưng với nền Giáo Dục Đại Học Việt Nam
Sau đây là trích y đoạn báo điện tử “Người Viễn Xứ” phỏng vấn Giáo Sư Nguyễn Đăng Hưng sau khi nhận được thư giả từ bục giảng, đóng cửa các “Đại Học Đẳng Cấp Quốc Tế” ông đã xây dựng cho Việt Nam Cộng Sản-- gần như miễn phí --trong 12 năm ròng rã:
"Phải nói những khó khăn ban đầu cho việc thực hiện dự án EMMC, MCMC
là khó mà tả cho hết trong khuôn khổ một bài phỏng vấn!"
GS-TS Nguyễn Đăng Hưng: Từ 1995 cho đến ngày nay (tháng 07.2006), tôi đã đề xướng, quản lý và điều hành 5 chương trình giúp đỡ Việt Nam nghiên cứu khoa học và giáo dục đào tạo.
Đáng kể nhất là chương trình EMMC (European Master in Mechanics of Construction) đã được đề xướng và tài trợ từ tháng 07.1995 cho đến năm 2008 và đang tiếp tục tại ĐH Bách khoa TP.HCM. Tôi vừa quyết định ngưng không tuyển sinh nữa để có thể kết thúc vào hè 2008 sau khi đã tổ chức thực hiện những công việc tồn đọng bảo vệ quyền lợi của học viên: thi tốt nghiệp, bảo vệ luận văn và cấp bằng chánh thức của Đại học Liège. Đây là một chương trình Cao học do tôi đề xướng và trường Đại học Liège chủ trì với sự tham gia của Cộng đồng các trường Đại học Bỉ nói tiếng Pháp (Bruxelles, Louvain-la-Neuve, Mons, Namur, Gembloux).
Mô hình được đem ra áp dụng là du học tại chỗ. Học viên học tại Việt Nam một chương trình Master (Thạc sĩ) của ĐH Liège theo cách tổ chức của Bỉ và do các giáo sư Bỉ sang thỉnh giảng. Ngôn ngữ sử dụng chính là tiếng Anh. Mỗi khoá kéo dài 2 năm. Năm đầu học 10 giáo trình công nghệ kỹ thuật hiện đại đặc biệt về các phương pháp mô hình và mô phỏng, các phương pháp tính toán cấu trúc phức tạp và các môi trường liên tục liên quan đến xây dựng, cơ khí, công trình biển, kỹ thuật hàng không, tàu biển… Năm thứ 2 dành cho việc chuẩn bị luận văn ra trường. Chỉ có từ 3 đến 5 người xuất sắc nhất được sang Bỉ thực tập nghiên cứu. Đại bộ phận phải làm luận văn trong nước và được hướng dẫn thông qua Internet.
Cho tới nay chương trình EMMC đã xây dựng được 12 khoá. Mỗi khoá có khoảng 30 học viên theo học và trung bình chỉ có 50% trong số này đạt tiêu chuẩn và được ĐH Liège cấp bằng. Đây là chương trình cao học duy nhất về ngành kỹ sư được tổ chức và xây dựng hoàn toàn tại Việt Nam nhưng được một trường Đại học châu Âu chính thức cấp bằng.
Lễ cắt băng khánh thành chương trình EMMC (năm 1995)
Trên thực tế chương trình này cùng một lúc giúp Việt Nam đào tạo cấp tiến sĩ bằng ngân sách ngoài dự án. Thật vậy, qua giới thiệu, 20% những thạc sĩ tốt nghiệp đã được tiếp tục sang Âu-Mỹ soạn luận án tiến sĩ. Tôi có thể đơn cử các khoá EMMC-I, II, III đã có 4 tiến sĩ bảo vệ thành công tại Bỉ (Lê Đình Tuân, Vũ Đức Khôi, Nguyễn Tiến Dương, Nguyễn Hoài Sơn), 2 tại Canada (Vũ Thị Bích Ngà, Hồ Hữu Chỉnh), 4 học viên khác sắp bảo vệ tại Bỉ và tại Anh…
Thứ đến là chương trình MCMC (Modélisation et Calcul des Milieux Continus) cũng đào tạo Thạc sĩ đặt tại trường ĐH Bách khoa Hà Nội với sự tham gia của các trường công nghệ phía Bắc như các trường ĐH Xây dựng, Kiến trúc, Thuỷ lợi và Quốc gia Hà Nội. Chương trình này do Chính quyền Cộng đồng Bruxelles & Wallonie tài trợ đã bắt đầu từ năm 1998 và sẽ kéo dài cho đến cuối năm 2006. Mô hình tổ chức cũng tương tự như trong Nam, duy có nội dung chương trình đào tạo thiên về môi trường thuỷ khí hơn. Mỗi năm trung bình có 25 học viên theo học.
Hai chương trình đào tạo thạc sĩ trên đây đã là tiền đề của chương trình hợp tác đào tạo ghép (Doctorat en partenariat) 50 tiến sĩ tại Âu châu bằng ngân sách nhà nước Việt Nam với sự tham gia của 10 ĐH châu Âu (Bỉ, Pháp, Đức, Ý, Hà Lan…) và 10 ĐH Việt Nam, rải dài khắp Trung Nam Bắc. Chương trình này do hai trường ĐH Liège và ĐH Xây dựng Hà Nội chủ trì, đã triển khai năm 2003 và sẽ kéo dài cho đến 2010. Bạn đọc có thể tham khảo chi tiết của dự án này qua website sau đây:
http://vesta.ltas.ulg.ac.be/Webasia/CFD-EU&VN/index.html
Ngoài ra chúng tôi cũng đang hoàn tất hai chương trình đào tạo thạc sĩ EU-EMMC, EU-EMMD do Liên hiệp châu Âu tài trợ (2001-2003). Đây là những khoá đào tạo trọng điểm song song với các khoá EMMC và MCMC đã nói ở trên. Chi tiết của hai chương trình này đã được miêu tả lần lượt trên hai websites:
http://vesta.ltas.ulg.ac.be/Webasia/EMMC/index.htm
http://vesta.ltas.ulg.ac.be/Webasia/MCMCEMMD/index.htm
Ngoài việc huy động các giáo sư ngoại quốc hàng đầu đang giảng dạy tại các Đại học nổi tiếng tại châu Âu (trung bình mỗi năm 12 GSTS cho cả hai chương trình EMMC và MCMC), những chương trình chuyên ngành trên đây luôn luôn được tổ chức theo phong cách mở, đã chào đón và tổ chức có hiệu quả sự tham gia tích cực của chuyên gia Việt kiều đến từ các nước khác, thí dụ GSTS Vũ Khánh Toàn (Đại học Sherbrooke, Canada), GSTS Đặng Văn Kỳ (Cao đẳng Bách khoa Paris - Pháp), GSTS Nguyễn Văn Hiền (Đại học Namur, Bỉ)…
Ông là trí thức Việt kiều “yêu nước” Xã Hội Chủ Nghĩa, yêu hết cả tâm can. Yêu ngây ngất đến khi “Bị tình phụ hay thờ chẳng biết.
Lúc gần gủi cũng như giờ ly biệt,
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với tình yêu.
Cho thì nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu…”
Thật vậy, Giáo Sư Hưng vì tha thiết với tương lai dân tộc, trong bút ký của một Việt Kiều, ông tự ví mình như “Người tình nhân có lòng tin yêu tha thiết nhưng bị ý trung nhân đặt vào chuyện đã rồi, vào hoàn cảnh không trở lại được nữa”, đúng như kinh nghiệm nhức nhối của Xuân Diệu:
“Đến khi hay thì gai nhọn đã vào xương”
(Trích “Yêu và Bị Yêu” trang 144—148, Bút Ký của một nhà khoa học Việt Kiều)
Xin dùng lời của Phóng viên “Người Viễn Xứ” hỏi Giáo Sư Nguyễn Đăng Hưng để tạm chấm dứt chuyện tình si của ông:
Hỏi: là một Giáo sư tên tuổi và thành công ở Bỉ, khi quyết định quay về VN, ông có lường hết khó khăn? Điều gì đã khiến ông đi đến quyết định đó?
Đáp: “Lý do nằm trong tim tôi! Đối với tôi, Việt Nam là số phận.”
Muốn biết chi tiết tại sao một trái tim yêu si mê kiều nữ Việt Nam như Giáo Sư Nguyễn Đăng Hưng mà lại bị Nàng ruồng rẫy, phải mang thân tới San Francisco mời mọc chàng trai Mỹ “Meet Vietnam? Kính mời Giáo Sư trồng cây si Nguyễn Đăng Hưng và mọi người cần tìm đọc 2 quyển sách: 1. “Yêu và Bị Yêu” hay “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ” của Nguyễn Việt Nữ, được phổ biến tại Mạc Tư Khoa năm 1993, sau khi cái nôi Cộng Sản vừa sụp đổ. Sách vừa được tái bản lần thứ II vào tháng 8/2009 (Chú ý: Tiền sách thu được sẽ dùng yểm trợ các tổ chức và cá nhân trong, lẫn ngoài nước đang tranh đấu cho tự do Tôn Giáo và Nhân Quyền Việt Nam)
2. “Từ Thực Dân đến Cộng Sản” . Có bản tiếng Anh “From Colonialism to Communism” của học giả Hoàng Văn Chí, để hiểu rõ nghệ thuật yêu đương dưới triều đại Hồ Chí Minh là: "Yeâu nhau duø troïn moät ñôøi
Xin ñöøng ñaém ñuoái maø rôi laäp tröôøng"
Các cháu ngoan của bác Hồ vẫn trân trọng tiếp tục thi hành chiến thuật yêu đương Sở Khanh đó nửa thế kỷ nay nên đã gạt gẩm người “Yêu” thành người “Bị Yêu”, đưa nền Văn Hóa Giáo Dục Việt Nam thụt lùi cả thế kỷ như hiện nay.
XXXXXXX
Bây giờ xin trở lại chủ đề của chúng ta:
“Linh Mục Tadeo Nguyễn Văn Lý nói gì với “Meet Vietnam?”
Như trên đã thưa, bài nầy giới thiệu hai nhân chứng sống về sự gạt gẩm của gánh cải lương “Meet Vietnam” để làm tiền tuổi trẻ Việt Mỹ, để diễn tuồng “Giáo Dục” mà Giáo Sư Nguyễn Đăng Hưng là một nhân chứng sống, rằng qua việc “phụ rẫy” ông, Việt Cộng hoàn toàn không tí gì lo cho đất nước. Nhân chứng kế tiếp là Linh Mục Tadéo Nguyễn Văn Lý.
Nhưng tại sao chúng tôi lại đặt câu hỏi về Cha Lý trước? Là vì Ngài dám đưa ra giải pháp. Thường ta chỉ trích cái xấu thì dễ, nhưng tìm ra giải pháp nào bài trừ thói xấu ấy mới khó.
Giáo Sư Nguyễn Đăng Hưng chỉ nói việc mình làm, dâng hết con tim và khối óc, mà không được nhà nước Việt Cộng hoan nghênh, nên chỉ còn cách là…rút lui trong tiếc thương thế hệ tương lai. Linh mục Tadéo Nguyễn Văn Lý trái lại, thẳng thắng đề nghị với Hoa Kỳ và thế giới giải pháp diệt trừ tai họa, cứu tương lai dân tộc hẳn hòi. Dù bị tù đày dài hạn như ta đã thấy, nhưng Ngài không chịu khuất phục bạo quyền, không chỉ kể lể, chỉ trích suông như chàng Giáo sư bị tình phụ Nguyễn Đăng Hưng: hể thấy bất lực là rút lui chạy tìm chổ an thân.
Có người sẽ hỏi sau khi bị Công An bịt miệng trước tòa án Huế ngày 30 tháng 3 năm 2007, Linh mục Tadéo Nguyễn Văn Lý đã bị đưa đi “làm nhiệm vụ Ngôn Sứ mới” tại trại tù K1, xã Ba Sao, thị xã Phủ Lý, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam, Bắc Việt thì làm sao còn nói gì với Meet Vietnam tại Hoa Kỳ ngày 15/11.2009 được nữa?
Nói được chứ, khi một lòng yêu dân, yêu nước chân thành thì ở đâu mà không lên tiếng được? Ngược lại thì dù đem Nguyễn Minh Triết sống chung nhà cũng không dám lên tiếng, như trường hợp Giám Mục Nguyễn Như Thể của Cha Lý chẳng hạn.
Theo bà Ngô Thị Hiền, Chủ Tịch Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo cho Việt Nam tại Hoa Kỳ kể rằng, khi cha Lý ở tù tại Ba Sao, bị tai biến mạch máu não, ngày 25-5-2009, gia đình Ngài có làm đơn xin Việt Cộng và kêu gọi Giám Mục Nguyễn Như Thể cũng giúp xin nhà tù Cộng Sản đưa Cha Lý ra nhà thương ngoài để trị bệnh; nhưng Việt Cộng thì dã man không chịu đã đành; còn Giám Mục Nguyễn Như Thể cũng làm thinh, thì giải thích làm sao??
Tại ý Chúa muốn thế ư?? Sự việc xãy ra mới đây nhất, ngày 14/11/2009 vừa qua, LM Nguyễn Văn Lý lại bị tai biến mạch máu não lần thứ nhì, cai tù khám phá Linh Mục nằm bất tỉnh, tê liệt hoàn toàn trong tù, họ phải đưa đi nhà thương của Công an Quận Cầu Giấy, Hà Nội để chữa trị. May là gia đình từ Saigon được báo tin, ra Hà Nội thăm nuôi săn sóc kịp thời, hiện LM Lý đã hồi tỉnh và đi lại được, tuy chậm. Theo bà Ngô Thị Hiền, để cha Lý bị bệnh đến lần thứ hai mới đưa đi trị bệnh là tòa Giám Mục và nhà tù đã quá chậm.
Giả thử Cha Lý có gì không may, Giám Mục Nguyễn Như Thể có bị lương tâm cắn rức không? Giáo dân Huế có tin lời Chúa dạy thương người do chính miệng Giám Mục rao giảng, trong khi hành động thực tế, Giám Mục sợ bạo quyền đến đổi không dám nói lời thương xót chính Ngôn Sứ LM Tadéo Nguyễn Văn Lý thuộc quyền của Giám Mục?
Chúng tôi tưởng Giám Mục Nguyễn Như Thể chịu mang tiếng nhu nhược như vậy để Giáo Hội Công Giáo được Việt Cộng để yên thân mà truyền đạo, nhưng càng thấy cấp lãnh đạo cao cấp nín thinh, Cộng Sản biết là sợ họ nên càng ra sức phá đạo.
Sự kiện sau khi Nguyễn Tấn Dũng sang Vatican bệ kiến Đức Giáo Hoàng, rồi Tòa Thánh gửi Hồng Y sang Hà Nội để chuẩn bị cho Cộng Sản và Vatican bang giao, mà im lặng chuyện cha Lý, nên Cộng Sản được thế san bằng Toà Khâm Sứ, trấn áp giáo sứ Thái Hà, Tam Tòa, v.v. Cộng Sản coi sự im lặng của Vatican là bậc đèn xanh cho họ “Cứ phá hoại đi, Bề Trên chẳng can thiệp đâu”!
Trong khi thái độ của cha Lý thật hiên ngang, xứng đáng là ngôn sứ của Chúa.
Theo bà Ngô Thị Hiền, vì bệnh nặng nên lần thứ hai nầy VC mới phải cho nằm bệnh viện quận ở Hà Nội, nhưng khi y tá mang thuốc đến, có cái bọc thuốc đề “Phạm nhân Lý”, Ngài phản đối: “Tôi là tù-nhân-lương-tâm-tại-Việt-Nam”, không phải phạm nhân, nếu quí vị còn coi tôi là phạm nhân thì tôi sẽ từ chối tất cả trị liệu mà quí vị dành cho tôi.
Kết quả: bác sĩ Việt Cộng phải xin lỗi Cha Lý về sự lầm lỗi nầy và không còn gọi hoặc ghi vào bao thuốc danh từ “phạm nhân Lý” nữa.
Cũng theo bà Ngô Thị Hiền, thì khi được đưa đi khám mắt, trước mặt nhiều bác sĩ, Cha Lý cũng khẳng định thà bị tê liệt hơn là bị gọi là “phạm nhân” hay “tội nhân thường phạm”.
Tất cả các bác sĩ đều đồng ý và có thái độ thân thiện, kính nể Cha Lý. Bà Hiền còn cho biết thêm, khi bị tai biến mạch máu não lần đầu, ngày 25-5-2009, có vài Thượng Nghị Sĩ và Dân Biểu Hoa Kỳ đến thăm có nhờ bà Hiền đề nghị Cha Lý chịu để họ xin cho Cha sang Mỹ chữa bệnh; Cha Lý cám ơn nhưng không nhận lời vì sợ đi rồi khi bình phục, sẽ không cho về.
Cha Lý muốn ở lại để chia xẻ chút cơm áo, thuốc men cho những tù nhân trong nhà tù nhỏ trong vùng, khi Cha sống trong nhà tù lớn!
Không hiểu đọc thông cáo “Sức khỏe LM Nguyễn Văn Lý tạm ổn định với ý chí lạc quan và tinh thần bất khuất của tù nhân lương tâm” ngày 17/11/2009 của Bà Ngô Thị Hiền tóm tắt như trên; các ngôn sứ đồng đạo với Cha Lý mà hèn yếu trước Cộng Sản có biết hổ thẹn không?
Trong khi, dù tình trạng bệnh hoạn như hiện tại, nhưng nếu không có biến cố gì tốt để được tự do sớm, Ngài sẽ còn phải tiếp tục ngồi tù gỡ cho tới cuốn lịch năm 2015!
Do tình trạng sức khỏe của “Người tù lương tâm” quá nguy như vậy, nên trong khi Giám Mục Nguyễn Như Thể bỏ rơi người đồng đạo mấy năm nay, thì Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo cho Việt Nam của bà Ngô Thị Hiền và tổ chức Freedom-Now xin được 37 chữ ký của Thượng Nghị Sĩ và Dân Biểu Hoa Kỳ ký ngày 16/11/2009 gửi Nguyễn Minh Triết và giới hữu trách khác,
đòi “Thả LM Tadéo Nguyễn Văn Lý tức khắc”.
Cùng ngày, Ủy Ban Văn Nghệ Sĩ Bị Cầm Tù của Việt Nam Văn Bút Hải Ngoại cũng đề nghị Văn Bút Quốc Tế can thiệp để Cha Lý được thả ngay, vì lý do sức khỏe. Trước đó, VBVNHN cũng phúc trình trường hợp nhà văn Trần Khải Thanh Thủy tới cơ quan Quốc Tế nầy, và được Ủy Ban Các Nhà Văn Nữ, thuộc Văn Bút Quốc Tế ký văn thư ngày 28/11/2009 chính thức can thiệp.
Mong những người tù lương tâm can đảm lên tiếng nói cho những người không dám nói, được nhiều tổ chức Quốc Tế lên tiếng can thiệp cho họ sớm được trả tự do.
Trường hợp LM Nguyễn Văn Lý, ngay khi bị bệnh ngặt trong tù ngày 14/11/2009 mà Ngài còn đối đáp hiên ngang đến đối phương phải kính nể, huống hồ khi còn tự do 8 năm trước ở giáo xứ An Tuyền, Huế.
Do đó, nhân Việt Cộng lập “Diễn Đàn Giáo dục” trong chương trình “Meet Vietnam”, và cũng nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10/12 sắp tới, chúng tôi xin nhắc lại những Lời kêu gọi, Lời chứng rất chính xác, có ký tên, đóng mọc với ngày tháng hẳn hòi. Tài liệu từ năm 2000 mà đến hiện giờ tuy đang ngồi tù ở Bắc Việt, cũng sử dụng được và có giá trị cao.
Chúng tôi từng ước mong những nhà tranh đấu trong nước đừng chống Cộng suông, mà phải thiết lập bằng chứng tội ác của cán bộ công an một cách cụ thể, rồi giữ đó hay chờ khi có cơ hội tố cáo tội ác đó ra quốc tế như gương LM Nguyễn Văn Lý đã làm như sau:
Từ cuối năm 2000 cho tới tháng 5/2001, Linh Mục Tadéo Nguyễn Văn Lý còn ở giáo xứ An Tuyền, Huế; mỗi lần Công An đến chất vấn lập biên bản, thì Ngài lại lập biên bản ghi nhận tánh danh tên Công An và hành vi phi pháp của họ, với tiêu đề “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam: Thiếu Độc Lập, Mất Tự Do, Không Hạnh Phúc” lên án Cộng Sản phản quốc, vi phạm nhân quyền, chà đạp tín ngưỡng, ức hiếp các Giáo hội.
Chỉ trong ba tháng từ tháng 2 đến tháng 5/2001, Cộng Sản xách nhiễu bạo ngược thường xuyên giáo xứ và nhà thờ, đến đổi Ngài lập được tổng cộng 19 biên bản, 1 Tuyên Ngôn, 9 Lời Kêu Gọi, 2 Lời Chứng trước các cơ quan quốc tế.
Do đó Linh Mục bị bắt, bị xử tù, rồi được Việt Cộng “ân xá” với hi vọng Ngài không dám đòi “Tự Do Tôn Giáo Hay Là Chết” nữa.
Nhưng Việt Cộng đã lầm, Linh Mục Tadeo Nguyễn Văn Lý là Ngôn Sứ rao giảng Sự Thật, không sợ chết, không sợ tù, vì Ngài quan niệm ở đâu cũng là làm việc Chúa. Vào tù cũng chỉ là “Nhận nhiệm vụ mới” vậy thôi.
Sau phiên xử bị công an bịt miệng tại tòa Huế ngày 30/3/2007, Linh Mục Tadéo Nguyễn Văn Lý bị đưa ra nhà tù Ba Sao, tỉnh Hà nam, Bắc Việt.
Hình chụp ngày 13/5/2009, Ngài miễn cưỡng mặc áo tù để tiếp phái đoàn Ủy Hội Tự Do Tôn Giáo của Hoa Kỳ.
Đây là LỜI KÊU GỌI SỐ 6, lập lại văn kiện Tuyên ngôn Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc và yêu cầu nhà nước Cộng Sản thi hành những gì đã ký kết với thế giới.
Thế mà “tác giả” Linh Mục Tadéo Nguyễn Văn Lý bị tòa tuyên án 15 năm tù.
Lời Kêu gọi nầy ký năm 2001, nhưng vẫn rất hợp thời tham sự “Diễn Đàn Giáo Dục” của Meet Vietnam ngày 15/11/2009 vì Linh Mục đã đưa ra Giải Pháp chứ không chỉ trích suông. Sau đây là nguyên văn Giải Pháp đối phó với Việt Cộng::
LỜI KÊU GỌI SỐ 6
HỠI CÁC GIÁO SƯ, GIÁO VIÊN, SINH VIÊN, HỌC SINH VIỆT NAM
ĐỪNG DẠY VÀ ĐỪNG HỌC
CHỦ NGHĨA XÃ HỘI, CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN
VÀ LỊCH SỬ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM NỮA !
- Xét rằng : Những điều khoản cơ bản nhất về Nhân quyền, về tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do thông tin liên lạc, tự do lương tâm, tự do tôn giáo như điều 18, điều 19 của Tuyên ngôn Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc ngày 10-12-1948 mà Cộng Sản Việt Nam (CSVN) xin gia nhập năm 1977 ; và đã được lặp lại rõ hơn tại điều 18 và điều 19 trong Công ước Quốc tế về Nhân quyền ngày 16-12-1966 mà Việt Nam ký tên gia nhập ngày 24-9-1982, không bao giờ được CSVN tuân giữ nghiêm túc đầy đủ cả : muốn đọc thư ai là đọc ; muốn giữ thư tín ai là giữ ; muốn hủy bỏ bất cứ tài liệu gì con người trên hành tinh nầy gửi cho nhau là toàn quyền định đoạt ; muốn nghe lén điện thoại ai cũng được ; muốn cắt điện thoại, điện thư ai là CSVN ngang nhiên làm mà không hề sợ một Tổ chức Quốc Tế nào can thiệp hết ; muốn cấm tài liệu nào lưu hành là cấm, muốn cho phép tài liệu nào lưu hành mới được phổ biến, như ở Việt Nam hiện nay Lời Kêu Gọi nầy làm sao ai dám in ấn, sao chụp ? Trong khi Công Ước Quốc Tế Về Nhân quyền của Đại hội đồng Liên hiệp quốc, ngày 16-12-1966 mà Việt Nam ký kết xin gia nhập ngày 24-9-1982 đã ghi rõ như sau :
Điều 19 .1. Mọi người đều có quyền giữ quan điểm của mình mà không bị ai can thiệp vào.
.2. Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm cả quyền tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt mọi loại tin tức, ý kiến, không phân biệt ranh giơí, hình thức tuyên truyền miệng, hoặc bằng bản viết, in, hoặc bằng hình thức nghệ thuật hoặc thông qua mọi phương tiện đại chúng khác tuỳ theo sự lựa chọn của họ.
(Các Văn Kiện Quốc Tế Về Quyền Con Người, do Trung Tâm Nghiên Cứu Quyền Con Người xuất bản, NXB TP HCM, 1996, trang 117)
- Xét rằng : CSVN đã gieo rắc sự sợ hãi vô cớ quá lâu năm, đã áp bức tư tưởng / thông tin / ngôn luận quá nhiều, khiến lẽ ra mọi công dân văn minh tiến bộ nào của Việt Nam hôm nay đều phải có quyền hiên ngang tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt mọi loại tin tức, ý kiến tương tự như tài liệu nầy, thì trong thực tế : nguyên việc đọc nó mà thôi cũng có thể phải chịu bao nhiêu phiền toái đàn áp rồi ; đến nỗi nhiều đảng viên và nhân viên Nhà Nước CSVN hôm nay vẫn không ngờ rằng mọi công dân VN thực sự có quyền như thế nầy. Ôi lạc hậu và bị áp bức bưng bít đến chừng nào !!!
- Xét rằng : Khi đưa ra 3 mục tiêu : độc lập, tự do, hạnh phúc cho Đất Nước Việt Nam vươn tới, Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) lại dùng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản để thực hiện, thành ra người CSVN tự mâu thuẫn ngay từ đầu. Giải pháp độc lập, tự do, hạnh phúc cho nhân dân Việt Nam đã và sẽ không bao giờ thành tựu bao lâu người CSVN còn mê muội cố bám vào phương pháp xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa, bởi vì tự bản chất, 2 chủ nghĩa nầy bao hàm sự độc đoán toàn trị, nên không thể bao hàm ý niệm tự do chân chính và đầy đủ trong đó được. Ngày nay chính nhiều người cộng sản thành tâm thiện chí cũng đã đủ điều kiện để tự khẳng định được điều nầy.
- Xét rằng : Chủ Nghĩa Cộng Sản (CNCS) và Chủ Nghĩa Xã Hội (CNXH) chỉ là 2 lý tưởng quá cao vời, chúng rất cao đẹp trong lý thuyết, nhưng chúng hoàn toàn ảo tưởng trong thực hành, khiến con người cộng sản thực sự chưa bao giờ xuất hiện trên trái đất, như người ta vẫn nói : “20 tuổi mà không yêu CNXH là người không có con tim, nhưng 30 tuổi mà vẫn yêu CNXH là người không có đầu óc !” hoặc như báo Văn Nghệ VN đã đăng lời than phiền của các bà mẹ nuôi VN từ lâu : “đảng viên thì nhan nhản mà cộng sản không có một người !” ; làm cho trên hành tinh nầy hiện nay chỉ còn 4 nước vẫn cố tình ngoan cố đeo đuổi là Trung Quốc, Cu Ba, Bắc Triều Tiên và Việt Nam mà thôi.
- Xét rằng : CNXH không tất yếu là cần thiết và phải đem áp dụng bằng mọi giá vì các nước khác ngay trong vùng Đông Nam Á nầy hoàn toàn xa lạ hoặc thẳng tay tẩy chay nó, thế mà các nước nầy ngày nay giàu có hơn VN rất nhiều. CNXH cũng không ưu việt chút nào, bằng chứng rõ ràng là hơn 2,5 triệu người Việt đã phải liều chết vượt đại dương, rời bỏ quê hương tìm không khí tự do mà thở !
- Xét rằng : (Cộng Sản Việt Nam) CSVN buộc mọi học sinh, sinh viên phải học và yêu CNXH trong khi hầu như chẳng còn ai thích dạy và cũng chẳng còn ai thích học chủ nghĩa này. Lẽ ra chỉ có 3 triệu đảng viên và 5 triệu đoàn viên cộng sản nên học (nếu còn tin vào CNXH) và đem ra áp dụng nó trong thực tế sao cho hiệu quả về kinh tế, xã hội để dân chúng được no ấm hạnh phúc. Còn toàn dân có quyền nghiên cứu, phê phán xem việc xây dựng CNXH có thực sự đạt đến lý tưởng nó đề ra hay chỉ là ảo tưởng ? Chắn chắn buộc mọi mọi công dân phải học và yêu một chủ nghĩa đã phá sản tại quê hương nó là nước Nga và thất bại thê thảm tại Việt Nam là áp bức tư tưởng quá thô bạo rồi !
- Xét rằng : Cách trình bày về lịch sử ĐCSVN như hiện nay trong các sách vở, tài liệu và giáo trình giảng dạy / học tập tại các trường / lớp ở Việt Nam hoàn toàn không trung thực, đầu độc bao thế hệ lớp trẻ Việt Nam. Thực tế đã thật sự xảy ra là :
- ĐCSVN đã góp công giành độc lập cho Việt Nam từ tay thực dân Pháp, nhưng sự nghiệp nầy không phải chỉ một mình người CSVN làm cho thành công, mà có sự đóng góp của rất nhiều người Việt và rất nhiều người thành tâm khác, của nhiều đảng phái khác mà ĐCSVN đã tiêu diệt họ để cướp công như thể chỉ có một mình ĐCSVN làm được điều nầy mà thôi ;
- ĐCSVN có sai lầm lớn là đem CNCS và CNXH vào Việt Nam, làm cho Việt Nam lạc hậu lùi lại hơn cả thế kỷ, trở nên một trong vài nước nghèo đói nhất thế giới hiện nay ;
- ĐCSVN có tội lỗi lớn là dùng mọi thủ đoạn gian trá để thủ tiêu hết các lực lượng yêu nước cùng giành độc lập cho Việt Nam thời thực dân Pháp ;
- ĐCSVN đã tiến hành cải cách ruộng đất một cách bạo tàn rùng rợn ở miền Bắc trong những thập niên 50 và 60 của thế kỷ XX làm hơn 300.000 người Việt chết oan ;
- ĐCSVN đã tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam từ 1960 – 1975 để áp đặt cho bằng được CNCS lên toàn Việt Nam, làm hơn 2 triệu thanh niên cả 2 miền Nam – Bắc chết thê thảm mà vẫn cứ lường gạt dư luận thế giới rằng đó là cuộc chiến chống Mỹ cứu Nước giải phóng miền Nam; tàn bạo nhất là giết dân hàng loạt lên đến hàng trăm ngàn trong vụ Tết Mậu Thân 1968 tại Huế bằng cách chôn sống và các hình thức thô bạo tàn nhẫn khác thế mà ở Huế vẫn ngang nhiên có một con đường tên là Xuân 68 ! CSVN đã dùng súng lớn bắn vào dân để giết chết hàng loạt cũng lên đến hàng trăm ngàn trong vụ đánh chiếm Quảng Trị 1972 trên chặng đường Quảng Tri – Diên Sanh được gọi là Đại Lộ Kinh Hoàng.
- ĐCSVN đã đàn áp thô bạo và tiêu diệt tàn nhẫn hàng chục vạn những người đối lập khắp cả nước Việt Nam và nhất là trong hàng trăm Trại Tập trung từ Bắc chí Nam từ những năm 1930 đến nay.
- ĐCSVN đã và đang gieo rắc một chủ nghĩa khuyến khích dối trá, thủ đoạn làm băng hoại các giá trị đạo đức mà các Tôn Giáo và Dân tộc VN ra công bồi đắp giữ gìn bao nhiêu đời, đến nỗi hiện nay ở Việt Nam ai không biết nói dối là không thể sống bình thường được, kể cả một số Chức Sắc cao cấp trong các Giáo hội cũng phải biết nói dối nhiều ít để được xuôi thuận công việc ; đặt bút xuống viết một đơn hành chánh đã phải cúi đầu viết dối “tự do – hạnh phúc” mặc dù chính người viết biết rõ làm gì có tự do – hạnh phúc ?
- ĐCSVN đã và đang gieo rắc một chủ nghĩa khuyến khích đấu tố, căm thù, khiến chính các đảng viên xét lại hay sai phạm cũng không chịu nổi sự căm thù của các đồng chí cũ của mình !
- ĐCSVN đã và đang gieo rắc một chủ nghĩa đề cao vô thần, khiến một bộ phận dân chúng mất phương hướng để thực hiện chính sứ mạng làm người chân chính của mình.
Vì vậy, nhân danh các quyền chính đáng của mọi con người văn minh tiến bộ trên hành tinh nầy, khi bước vào thiên niên kỷ mới, tôi thiết tha kêu gọi :
HỠI CÁC GIÁO SƯ, GIÁO VIÊN, SINH VIÊN, HỌC SINH VIỆT NAM
ĐỪNG DẠY VÀ ĐỪNG HỌC
CHỦ NGHĨA XÃ HỘI, CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN
VÀ LỊCH SỬ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM NỮA !
Kêu gọi tại Nhà Thờ Nguyệt Biều – An Truyền - Huế, ngày mồng 3 Tết Tân Tỵ 25 tháng 01 năm 2001.
Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý
Quản Xứ An Truyền
Linh muïc Tañeâoâ Nguyeãn Vaên Lyù
Quaûn Xöù An Truyeàn
Phải chăng vì vậy mà LM Nguyễn Văn Lý bị Công An Cộng Sản bịt miệng trước tòa?
Phải chăng vì vậy Cha Lý được “mời” tới trước City Hall ngày 15/11/2009 để Meet ..Việt Cộng?
Phải hay không cũng không quan hệ lắm, mà điều thật quan hệ là vấn đề truyền thông.
Kết Luận: Tin tưởng vào thiên chức người cầm bút
Qua các bài tường thuật của nhiều báo chí, diễn đàn, với nhiều hình ảnh, thấy phái đoàn “ta” từ Việt Nam “anh hùng” ra nhưng chỉ dám gục mặt chui cửa hậu chạy trốn lẹ lẹ vào tòa Thị Chính để tránh nghe chửi “Việt Cộng bán nước” đã đành; còn các ký giả chỉ biết làm truyền thông trung thực của tờ Việt Weekly?
Trong một bài tường thuật đăng trên VietLand.net, hình Trần Nhật Phong được ký giả Bút Sử giải thích “Trần Nhật Phong (mũi tên) của báo Viet Weekly, Nam California, đi vào cửa hậu 2”.
Như hình dưới đây, Trần Nhật Phong từ miền Nam lặn lội lên miền Bắc Cali, có đeo thẻ ký giả trước ngực hẳn hòi, mà cũng phải núp sau cảnh sát, gục mặt xuống đi làm phóng sự là nghĩa làm sao? Đồng bào biểu tình không biết nên kém “Lịch sự” với Trần Nhật Phong chăng?
Còn tờ VTimes của San José nữa, lúc nào cũng có ghi Tôn Chỉ rất hay:
“Tuần báo VTimes phục vụ quyền lợi chính đáng của cộng đồng và độc giả người Việt qua việc lắng nghe, tìm hiểu và phản ảnh các thông tin một cách công bằng, khách quan, và trung thực.”
Tuần báo VTimes có công làm truyền thông trung thực là quảng cáo nguyên trang suốt hai tuần lễ về Meet Vietnam. Trên tờ số 181, trang 2A, thứ Sáu 13-11-2009, VTimes đăng bài “Phỏng vấn về sự kiện Meet Vietnam”, phỏng vấn Lê Quốc Hùng, Tổng lãnh sự VC tại San Francisco:
“Ông nghĩ sao về việc có những người biểu tình chống đối sư kiện Meet Vietnam 2009 tai San Francisco? Nếu có dịp, ông muốn nói với họ những gì?”.
Lê Quốc Hùng đáp:
“… Nếu có dịp tôi sẽ nói với bà con: Cuộc chiến tranh Việt Nam đã lùi xa hơn 30 năm. Không ai có thể sống mãi với quá khứ, chúng ta hãy nghĩ đến tương lai, hãy vượt qua những khác biệt, tỵ hiềm để cùng nhau xây dựng một tương lai tươi sáng cho đất nước chúng ta và cho con cháu chúng ta mai sau.
Việc tổ chức sự kiện “Gặp Gỡ Việt Nam” ngoài mục đích nhằm quảng bá đến nhân dân Mỹ hình ảnh một đất nước Việt Nam ngàn năm văn hiến và đang trên đường hội nhập phát triển, Meet Vietnam còn là món ăn tinh thần từ quê hương đến với bà con sống xa tổ quốc, đặc biệt bà con chưa có điều kiện về thăm đất nước…”
Đáp câu hỏi “Đánh giá quan hệ giữa Việt Nam và cộng đồng người Việt tại Mỹ đang đi về đâu?”
Tổng Lãnh Sự Lê Quốc Hùng đáp: “…..Hợp tác trong các lỉnh vực: khoa học, công nghệ, giáo dục đào tạo, văn hóa, nghệ thuật…không ngừng tăng, năm sau cao hơn năm trước”.
Do đó ông ta hi vọng với đà nầy, “… Trong những năm tới, quan hệ Việt-Mỹ sẽ phát triển sâu rộng hơn về nhiều mặt, đặc biệt trong kinh tế, thương mại, giáo dục-đào tạo…”
Chúng tôi nhận thấy tờ Vtimes đã thực hiện đúng tôn chỉ của mình, là một mặt cho Lê Quốc Hùng lên tiếng về phía Việt Cộng, mặt khác, cũng cùng số 181, trang 11 A, VTimes có đăng bản LẬP TRƯỜNG của Hội Đồng Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Bắc Cali, cực lực phản đối và kêu gọi Đồng Hương Tẩy Chay trò hề mời gọi hợp tác, trao đổi Văn Hóa và Giáo Dục của Đảng Cộng Sản Việt Nam….
Tờ Viet Weekly miền Nam Cali cũng có tôn chỉ lắng nghe cả hai bên và truyền thông trung thực như tờ VTimes miền Bắc. Các ký giả cả hai tờ báo nầy phải thân thiện với tòa Tổng Lãnh Sự Cộng San Francisco mới được giấy mời, mới được (gục mặt) đi vào làm phóng sự.
Nhân sự của cả hai tờ báo nầy thật giỏi, quí vị thừa thông minh biết Giáo Dục –Đào Tạo mà chỉ tạo ra những ông Tiến Sĩ Giấy (Thống soái Giáo Dục là Giáo Sư Hoàng Tụy và Nguyễn Đăng Hưng đều nhìn nhận thế), thì mọi ngành khác, như kinh tế, thương mại, khoa học.. v.v. cũng chỉ là trò ảo thuật, thổi phù một cái ra hàng vạn ôn binh…giấy!
Tình trạng 80 triệu dân ta không thể ăn “giấy” mãi được, vậy với thiên chức người làm truyền thông trung thực, chúng tôi tha thiết mong bài nầy được quí báo phổ biến rộng rải đến
--Tổng Lãnh Sự Lê Quốc Hùng để ông sớm thấy sự sai lầm khi tin tưởng quan hệ Việt-Mỹ sẽ phát triển sâu rộng hơn trong tương lai, hầuông Hùng kịp thời báo cáo về nước làm kế hoạch khác thật sự vì tương lai dân tộc..
--Quan trọng hơn, là toàn soạn báo VTimes, có những người thật giỏi Anh ngữ, như Chủ nhiệm kiêm Chủ bút Trần Đệ; quí ông Nguyễn Bá Trạc, Nguyễn Hữu Liêm, Nguyễn Khoa Thái Anh, v.v. thừa sức dịch bài của Giáo Sư Nguyễn đăng Hưng và LM Nguyễn Văn Lý trên đây ra Enghish cho những người không đọc được tiếng Việt hiểu và phổ biến thật rộng rãi khắp nước Mỹ. Nhờ vậy mới hi vọng những trường Đại học Mỹ tìm được sự “Hợp tác, trao đổi kinh nghiệm Giáo Dục” “Vừa Tầm”, hữu ích cho Việt Nam thay vì là vừa Vô Tâm mà còn Thiếu Tầm như Giáo Sư Hoàng Tụy kết luận về ngành Giáo Dục-Đào Tạo đã bị thục lùi hơn nửa thế kỷ như Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa hiện nay.
Hi vọng sẽ còn dịp chúng tôi đào sâu hơn về Giáo Dục-Đào Tạo để nhờ tất cả người cầm bút làm truyền thông trung thực, cứu quê hương.
Nguyễn Việt Nữ
(Ngày hậu “Meet Vietnam”, 17/11/2009)
No comments:
Post a Comment