Hồ Chí Minh là “Đỉnh cao chói lọi” của Dương Thu Hương và “Đỉnh Cao Chót Vót” của tướng Nguyễn Duy Hinh. Khi Dương Thu Hương viết quyển “Tiểu Thuyết Vô Đề”, bà bị đảng Cộng Sản bắt cầm tù. Năm 1991 bà viết trong tù bản “Tự Bạch”về lý do bà viết quyển sách nầy: rằng tuy bà thuộc phe thắng trận nhưng không thấy vinh quang, vì là người đầu tiên vào miền Nam sau chiến thắng, bà thấy sự trù phú, sách báo tự do trái ngược với những gì mà từ nhỏ bà được nghe tuyên truyền ở xứ Bắc. Bà thóa mạ Đảng Cộng Sản là loài “vô liêm sĩ”, “nói lời hôm trước bôi nhọ lời hôm sau” để đẩy thanh niên hai miền vùi đầu giết nhau vì “lý tưởng” độc lập, thống nhất.
Dương Thu Hương lúc ấy chỉ thấy hạnh phúc của người dân mới là có thật còn chiến thắng, danh vọng chỉ là hảo huyền, nên bà buồn chớ không vui và không tham gia vào chiến dịch [4V] “Vào, Vơ, Vét, Về” y như các đồng chí miền Bắc.
Cho nên đối với Dương Thu Hương thì lúc ấy bà thấp nén hương lòng, thờ hai chiến sĩ chết dưới màu cờ Cộng Sản và Cộng Hòa ngang nhau….
Nói vậy nhưng nữ sĩ họ Dương vẫn còn hảnh diện vì đảng của bà đã lập kỳ công, cho Mỹ một “Hội Chứng Việt Nam” mà tự điển đến nay còn ghi chép, bà ta vẫn gọi miền Nam là nô lệ mẫu quốc Hoa Kỳ, cần phải sám hối trước hơn bà.
Vì thế chúng tôi đã sớm biết nhà văn Nữ Cộng Sản nầy “chỉ trích đảng để “duy trì sự thống trị của đảng” và cảnh báo trước rằng Dương Thu Hương –đại diện cho người Cộng Sản sau khi cái nôi Liên Xô sụp đổ-- vẫn như con cọp dữ sẽ ăn thịt người nhưng vờ ngủ vì nó đang đói khổ và đưa ra giải pháp giải trừ Cộng Sản trong quyển sách “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ” đem phổ biến ở Mạc Tư Khoa vào mùa Quốc Hận năm 1993 để đánh trận “Chiến tranh tâm lý” với con cháu Hồ Chí Minh ngay tại cái nôi Cộng Sản. [Sẽ đề cập sau]
Đến nay thì quả đúng như vậy. Dương Thu Hương họp báo tại Paris ngày 8/12/2008 và loan báo rằng bà đã hoàn thành quyển tiểu thuyết viết trong mười năm tựa là “Đỉnh Cao Chói Lọi” (Au Zenith) dày 800 trang bằng tiếng Pháp do một Việt kiều ở Pháp dịch, được quảng cáo rằng sẽ phát hành vào tháng 1/2009. Bản Việt ngữ sẽ phát “free” (?!).
Nữ sĩ họ Dương cho báo chí biết động lực thúc đẩy bà viết cuốn tiểu thuyết nầy là cái chết oan nghiệt của nghệ sĩ kịch gia Lưu Quang Vũ và vợ con. Bà thú nhận rằng bà sang Pháp để được yên ổn hoàn thành quyển sách nầy.
Dương Thu Hương bảo: “Tôi viết để trả thù cho Lưu Quang Vũ”, tức lên án sự tàn ác dã man của đảng Cộng Sản và các đồng chí của bà, nhưng nhân vật chính trong sách là “Chủ tịch” tức đảng trưởng Hồ Chí Minh lại được Dương Thu Hương mô tả là một người không còn quyền lực vào những năm cuối đời và bị khống chế bởi 2 nhân vật Lê Duẩn, Lê Đức Thọ!
Dương Thu Hương vẫn bào chữa cho Hồ Chí Minh, trong “Au Zenith”, “Chủ tịch” là nhân vật cũng có những phút nhớ vợ tên Xuân và hai con Trung, Nghĩa; cũng mong sống đời bình thường nhưng vẫn bị bóng ma quyền lực bám víu! DTH ghi trong sách “Tặng Lưu Quang Vũ và những nạn nhân vô tội bị chết trong sự im lặng đen tối”.
Ơ hay! Vậy lúc Hồ Chí Minh đem chiến dịch Giảm tô và Cải Cách Ruộng Đất của Lênin và Mao Trạch Đông vào miền Bắc từ 1950 đến 1957 đấu tố giết hàng chục ngàn địa chủ và nông dân vô tội thì làm gì có sự khống chế của hai hung thần họ Lê nầy để trốn tội ác giết dân vô tội?
Nhất là thời gian được tên đồ tể Stalin cử phụ trách Bộ Phương Đông quốc tế Cộng Sản, thời còn mang tên Nguyễn Ái Quốc đến Quảng Châu –được coi là Mạc Tư Khoa tại phương Đông của Quốc Tế Cộng Sản—hoạt động cho cả Cộng Sản Nga-Tàu dưới tên Lý Thụy, Vương Sơn Nhi từ 12/11/1924 rồi bàn nhau bán nhà ái quốc Phan Bội Châu cho Pháp, lúc ấy làm gì có Lê Duẩn và Lê Đức Thọ?
Trong buổi họp báo tại Paris, họ Dương đã bác bỏ thuyết ông Hồ âm mưu bán chí sĩ Phan Bội Châu cho Pháp và cho những người chống lại kế hoạch vinh danh Hồ Chí Minh tại Unesco năm 1990 như nhà báo Pháp Oliver Todd là “Kẻ xuyên tạc lịch sử”, rằng “Lời lẽ của ông [Todd] cũng giết người như súng đạn, không phải giết một người đang còn sống mà là phá hủy nhân cách một người đã chết, tức là người hoàn toàn không còn khả năng tự bảo vệ.”
Việt Nữ lại sẽ phải có quyển sách phân tích về Hồ Chí Minh căn cứ vào những vấn nạn của Dương Thu Hương với đầy đủ nhân chứng vật chứng sưu tầm từ tài liệu của Cộng Sản y như quyển “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ”.
Thật ra không mấy người lấy làm lạ về lối chửi đảng để làm đẹp đảng của những người biết thiên đường Cộng Sản là “Thiên đường mù” mà vẫn “mù” như Dương Thu Hương.
Nhưng Thiếu Tướng Nguyễn Duy Hinh, một tướng lãnh trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa cũng cho rằng Hồ Chí Minh là “đỉnh cao chót vót”mới là lạ.
Trong bài “Bắn cho trúng, đánh cho đúng” Tướng Hinh viết rằng vì nắm được lòng dân nên “Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam đã đè bẹp các đảng phái quốc gia, đánh thắng đoàn quân viễn chinh Pháp, chiếm được nửa nước năm 1954 để rồi sau nầy đẩy lui lực lượng Hoa Kỳ và Đồng Minh. Đà thắng lợi của CSVN lên tới cao điểm vào 30-4-1975, làm chủ cả nước. Đó là đỉnh cao chót vót!”.
Nhà văn quân đội Nguyễn Đạt Thịnh đọc bài nầy và rất thất vọng vì “những đánh giá bất cập, những nhận xét không sát với thực tế” của tướng Nguyễn Duy Hinh. Ông viết bài “Góp ý với thiếu tướng Nguyễn Duy Hinh” trên diễn đàn Ánh Dương của bà Bút Vàng trên net và tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong số 799, tr. 22.
Là phóng viên chiến trường, nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh có lý khi ông thất vọng đọc bài viết của vị tướng miền Nam chống Cộng mà sau 34 năm mất nước lại viết rằng: “Nếu có người thợ săn trên ba chục năm liền không mang về được một con thú hay một võ sĩ lên đài thi đấu 34 năm không đạt được trận thắng nào thì chúng ta, người bàng quan, nghĩ sao?....(…) Theo đời thường thì kẻ đó đã chọn lầm nghề.”
Nhà văn Nguyễn Đạt Thịnh than phiền rằng bài viết của tướng Hinh “không một lời đề cập đến quân lực VNCH, thiếu tướng còn kết luận ‘đó là đỉnh cao chót vót’. Nhận xét mất lập trường nầy không những sai trên bình diện chính trị, mà còn sai trên bình diện quân sự nữa.”
Nhà văn quân đội bèn phân tích việc “mất lập trường” trên bình diện quân sự mà thôi, vì “trong thời chiến tướng Hinh đã từng cầm quân trong chức vụ tư lệnh Sư Đoàn 3 Bộ Binh”.
Thật vậy, trên ba thập niên nay, chúng ta từng nghe nhiều nhà chỉ huy quân sự cả Việt lẫn Mỹ đều xác nhận rằng trong chiến tranh Việt Nam, quân đội Việt-Mỹ chưa hề thua một trân chiến nào, mà cuối cùng phải thua cuộc chiến chỉ diễn ra tại bàn hội nghị ở Washington D.C và Paris mà thôi. Thêm vào đó truyền thông sai sự thật của các ký giả ngoại quốc đã giết chết Việt Nam Cộng Hòa.
Nên ông Nguyễn Đạt Thịnh cho rằng ông đã viết nhiều bài vạch rõ cái “ngây thơ” của ký giả ngoại quốc không hiểu nổi một tình trạng chỉ “hơi” phức tạp của trò tráo bài ba lá của Việt Cộng mà họ vẫn viết rằng Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam được sự yểm trợ của nông dân Việt Nam, “nhưng quả không bao giờ tôi nghĩ đến nhu cầu viết lên điều này với một vị tướng”[VNCH]
Chúng tôi nhắc lại bài góp ý nầy không phải chỉ để nói ai đúng ai sai về phương diện quan điểm cá nhân của hai vị trực tiếp tham gia vào cuộc chiến Quốc-Cộng sanh tử trong lịch sử Việt Nam là Nguyễn Đạt Thịnh và Nguyễn Duy Hinh, mà là để tìm một giải pháp chung giải thể đảng Cộng Sản Việt Nam—điều kiện tiên quyết—để cứu quê hương thoát họa diệt vong.
Theo chúng tôi quan niệm cả hai chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa nầy đều có điểm đúng và sai cần mổ xẽ. Cái sai chung của hai ông là cái sai của tất cả những người thù hận Mỹ bỏ rơi Việt Nam do Nixon-Kissinger bắt tay với Trung Cộng, nhưng đó chỉ là hậu quả, mà không ai tìm nguyên nhân để biết Hồ Chí Minh bắt tay với Mỹ Cộng như thế nào trong thời chiến để tạo ra mặt trận Việt Cộng tại Hoa Kỳ?
Tuy nội dung bài viết về Hồ Chí Minh “được lòng dân” là sai, nhưng về hình thức với cái tựa là “Bắn cho trúng , đánh cho đúng” của tướng Nguyễn Duy Hinh lại đúng. Đúng vì không ai điểm mặt đặt tên Mỹ Cộng nên chúng ta như “Võ sĩ lên đài thi đấu 34 năm không đạt được trận thắng nào” vì quả thật từ lâu chúng ta đã “Bắn không trúng, đánh không đúng”.
Phóng viên chiến trường Nguyễn Đạt Thịnh không đồng ý với nhận xét của thiếu tướng Hinh cho là 34 năm nay cộng đồng người Việt hải ngoại chỉ đáng được ví với một anh võ sĩ thượng đài, không đem lại một trận thắng nào, hoặc vô dụng như một chú thợ săn 34 lần 365 ngày vác súng vào rừng, rồi về tay không. Ông cho rằng “Người Việt hải ngoại đã làm nhiều lắm, nhiều đến đổi Việt Cộng điêu đứng..[như] Nguyễn Minh Triết thèm muốn một cuộc đón tiếp khác hơn là cảnh những rừng cờ vàng dàn chào khắp nơi hắn tới…”
Về điểm nầy nhà văn Nguyễn Đạt Thịnh rất đúng và càng đúng hơn khi ông đã viết nhiều bài vạch rõ cái “ngây thơ” của ký giả ngoại quốc. Chỉ rất tiếc là Cộng đồng hải ngoại chúng ta đã làm nhiều, nhưng chỉ “nhiều với nhau” mà chưa tạo được một tài liệu bằng ngoại ngữ -ít nhất là bằng Anh ngữ--vạch rõ từng điểm “Ngây thơ” [hay vờ ngây thơ?] của từng ký giả ngoại quốc nầy cho các chính trị gia người Mỹ và thế giới hiểu là những nhà truyền thông nầy vô tình hay cố ý mà chỉ dùng tài liệu của Việt-Cộng và Mỹ-Cộng để xuyên tạc chính nghĩa Việt Mỹ thời chiến.
Thí dụ điển hình là cựu Tổng Trưởng Quốc Phòng Mỹ Robert McNamara, người ủng hộ dội bom Bắc Việt từ năm 1964, người chủ chiến đến đổi dân Mỹ gọi chiến tranh Việt Nam là “Cuộc chiến của McNamara”, nhưng đến năm 1995 bổng dưng ông viết sách nhìn nhận “Sai lầm” vì không biết Hồ Chí Minh là người… Cộng Sản “Quốc Gia”! Quyển sách nầy được Việt Cộng và Mỹ Cộng dùng để xóa sổ chính nghĩa Việt-Mỹ chúng ta. Thế mà ít ai viết sách trả lời lại từng điểm Sai của McNamara bằng ngoại ngữ để hướng dẫn thế hệ trẻ, trái lại còn nghe những lý luận tương tự về Hồ Chí Minh của tướng Hinh!
Chính vì vậy mà tuy biết mục đích tốt của thiếu tướng Nguyễn Duy Hinh khi viết bài “Bắn cho trúng…” là muốn đẩy mạnh “Trận Đánh Truyền Thông Tâm Lý Chiến” ở hải ngoại để ủng hộ quốc nội hiện nay, nhưng vì tướng Hinh đã phạm sai lầm căn bản khi cho Hồ Chí Minh nhờ có “Bí kíp nắm được lòng dân” nên đã đưa đảng Cộng Sản lên tới “Đỉnh Cao Chót Vót” là chiến thắng 30-4-1975 làm chủ cả nước” nên nhà văn Nguyễn Đạt Thịnh ngoài việc nêu kinh nghiệm thực tế chứng minh tướng Hinh sai, ông không muốn bàn thêm vì “E rằng tướng Hinh không nắm vững quy luật chiến tranh tâm lý, ngay đến cả chiến tranh quân sự, địa hạt ông chỉ huy, mà tướng Hinh còn hiểu lầm.” Vì, cũng theo Nguyễn Đạt Thịnh, “Công cuộc hải ngoại yểm trợ quốc nội trong nỗ lực dân chủ hóa đất nước, giải thể chế độ cộng sản, đòi hỏi những kiến thức rộng rãi hơn, những kinh nghiệm có giá trị hơn.” .
Muốn giải thể chế độ cộng sản, cần những kiến thức rộng rãi hơn
Đã đến lúc ta không chỉ nói mà phải làm, dù việc làm đó thuộc quá khứ nhưng nên nhắc lại để cùng nhau học kinh nghiệm có giá trị xưa mà phát triển thêm những kiến thức rộng rãi hơn.
Nhà văn Nguyễn Đạt Thịnh viết lại một đêm mà tận mắt tác giả chứng kiến Việt Cộng giết người khiến các chiến lược gia Việt Mỹ phải đưa ra đường lối hành quân của chiến dịch Phụng Hoàng, tiêu diệt cái xảo thuật “được lòng dân” của MTGPMN (do Hồ Chí Minh dựng lên) tại Ấp Chiến Lược [ACL] Tân Phú Đông quận Hốc Môn (tỉnh Gia Định) do Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cắt băng khánh thành.
Một tiểu đoàn bộ binh trên 400 chiến sĩ bảo vệ một ACL 5,000 cư dân, một cây số quanh ấp Tân Phú Đông, tiểu đoàn còn có 8 ổ phục kích nên vấn đề an ninh gần như không đặt ra nữa.
Phóng viên Nguyễn Đạt Thịnh viết rằng ông ở lại đêm và nghe trong đêm thanh vắng của ACL “Tiếng chửi thô tục “đê em” thằng Việt Cộng chó đẻ giết con tao”. Tiếng chửi lồng lộng và kéo dài trong nhiều tiếng đồng hồ. Tác giả được giải thích rằng ông Ba—ông già đánh xe thổ mộ--đêm nào cũng nhắc chiếc ghế đẩu ra ngồi ngoài sân, vừa uống xị đế vừa chửi Việt Cộng, vì chúng giết đứa con trai gần 30 tuổi của ông cho đến lúc cạn chai đế và buồn ngủ.
Sáng hôm sau ông bàng hoàng đứng trước xác chết của ông Ba, chết trong thế quỳ gối, một lưỡi dao găm đâm trên lưng ghim một bản án tử hình về tội thóa mạ “cách mạng”.
Phóng viên Đạt Thịnh quan sát thế quỳ gối của ông, biết ông Ba không chết trong thế quỳ đó. Bọn sát nhân giết ông chết rồi ép xác ông vào thế quỳ, trong lúc xác ông còn ấm sinh khí. [Nghĩa là ông không phải sợ Việt Cộng mà quỳ]
Tác giả Nguyễn Đạt Thịnh viết: “Tôi đọc rõ nét sợ sệt trên mặt mọi người; không ai muốn dính dáng vào vụ Việt Cộng giết người, cũng không ai dám chống đối chúng. Tôi còn tin là chúng vẫn còn lẩn quất trong ấp, kiểm soát thái độ của mọi người.”
Trở về tòa soạn, phóng viên Thịnh viết bài tường thuật buổi lễ cắt băng khánh thành ấp ACL Tân Phú Đông, về việc ông Ba bị xử tử ngay trong vòng đai vô cùng an toàn của ACL rồi kết luận là hàng rào ACL này không giúp bảo vệ người dân sống trong ấp; và với lực lượng 400 quân nhân VNCH bảo vệ vòng đai phòng thủ, Việt Cộng chỉ cần hai tên sát nhân võ trang bằng một lưỡi dao găm là đã đủ “chiếm lòng người” nông dân Tân Phú Đông.
“Tôi kết luận là Việt Nam phải có chiến thuật bảo vệ nông dân chứ không chỉ bảo vệ nông thôn”. Đồng ý với tôi [Nguyễn Đạt Thịnh], Trung tướng Thuần viết bài đăng trên nguyệt san Tiền Phong, tờ báo của sĩ quan Quân Lực VNCH, trình bày quan điểm của ông là phải có một hệ thống phòng thủ dân sự đi sát với sinh hoạt thôn ấp, thường xuyên có mặt trong ấp, biết tên, biết mặt từng tên Việt Cộng ly khai hay nằm vùng, mới thực sự thanh toán được bọn du kích Việt Cộng…”. Từ đó các chiến lược gia Việt Mỹ đã đưa ra đường lối hành quân của chiến dịch Phụng Hoàng rất hữu hiệu….[Nhưng lại bị “Các ký giả ngoại quốc” xuyên tạc. Chúng ta sẽ trở lại việc nầy khi nói về “Hận Mỹ Cộng”]
Kinh nghiệm nầy khiến người phóng viên chiến trường Nguyễn Đạt Thịnh không đồng ý với Thiếu tướng cựu tư lệnh Sư Đoàn 3 Bộ Binh Nguyễn Duy Hinh khi ông nầy cho rằng cách chống Cộng của ta xưa và 34 năm qua như “Người thợ săn hay một võ sĩ đã chọn lầm nghề”.
Nay thì người tài trong thế hệ trẻ của ta không thiếu, tiền ta cũng chung góp được, chỉ cần sự quyết tâm là thực hiện được, mà cần thực hiện qui mô tới tầm vóc quốc tế để “giải độc” nộc độc tuyên truyền của các ký giả ngoại quốc xuyên tạc Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ từ nửa thế kỷ nay.
Có thế ta mới mong hướng dẫn kinh nghiệm cho thế hệ trẻ đi đúng đường mà không rơi vào tình trạng “Ta đánh mình” như từ lâu nay. Dù ta đánh giỏi, nhưng thấy đâu đánh đó, không bình tâm phân biệt đâu là nguyên nhân, đâu là hậu quả nên đưa đến việc lấy oán báo ân, lấy bạn làm thù, nên đánh hoài mà Cộng Sản không chết!
Một thí dụ tại sao ta đánh hoài mà Cộng Sản vẫn còn sống?
Vào mùa lễ Tình Yêu 2009, chúng tôi có viết bài “Valentine 2009 và Love In Action của “Bồ Tát” Thích Nhất Hạnh” nói về “Tình Yêu” của người Cộng Sản trong quyển “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ” hay “Yêu và Bị Yêu” mang đi dự đại hội tại Mạc Tư Khoa sau khi Liên Xô sụp đổ như đã dẫn ở phần trên (Tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong số 799&800 và trên Internet diễn đàn Ánh Dương [“Bồ Tát” là chữ gọi của Thầy Hằng Trường, trên truyền hình SBTN]).
Lúc ấy sách vừa in xong mới 50 cuốn đầu, nhà văn Nguyễn Thiếu Nhẫn đã cho chạy cái tít thật to nơi trang nhất báo Đại Dân Tộc tại San Jose, California:
“Nhà văn Nguyễn Việt Nữ mang “50 viên đạn đại bác tẩm thuốc độc” dư hội nghị nhân quyền tại Mạc Tư Khoa.”(Đại Dân Tộc số 21 ngày 30 tháng 4 năm 1993)
Bây giờ cũng đang là mùa Quốc Hận 30 tháng 4 năm 2009, chúng tôi xin nhắc lại những điểm quan trọng đã đưa vào sách đem qua Nga phát cho con cháu Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam 16 năm trước để làm sáng tỏ chính nghĩa Việt Nam Cộng Hòa mà người dân trong nước, nhất là người sanh sau 1975 không hề biết như: phổ biến và bình luận về đơn của Hồ Chí Minh xin học trường thuộc địa Pháp, (tr. 162, 320). Sách có kèm nguyên văn Công Hàm năm 1958 với chữ ký của Phạm Văn Đồng dâng Hòang Sa Trường Sa cho Trung Cộng . Sách còn nói rõ lịch sử Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam từ đời Hồng Đức (1490) dựa vào Đại Nam Thống Nhất Toàn Đồ của Phan Huy Chú và diễn tả trận đánh oai hùng để gìn giữ non sông Việt Nam năm 1974 của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa để bảo vệ Trường Sa. (tr. 130)
Những bằng chứng nầy vẫn còn rất đúng với thời sự nóng bổng hiện nay như chiến tranh Iraq thời Tổng Thống Bush (cha) với Saddam Hussein và hậu quả. Đặc biệt sách sách nhắc lại tội ác của Cộng Sản trong Tết Mậu Thân và bênh vực tướng Loan.. v.v..
Chúng tôi có so sánh thân phận người dân Iraq trong chiến tranh với số kiếp người dân Việt Nam khi có “bàn tay sắt bọc nhung” của những kẻ phản chiến ngụy hòa bị Mỹ Cộng giựt dây. Vì có Mỹ Cộng nầy mà hàng trăm triệu dân Việt, Miên, Lào hiện nay đều có chung mối Hận tháng Tư Đen 1975.
Sở dĩ nhà văn Nguyễn Thiếu Nhẫn—hiện là thành viên Ban Chấp Hành Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại khu vực Tây Bắc Hoa Kỳ--gọi đó là “Viên đạn đại bác tẩm thuốc độc” vì sách tố cáo Hồ Chí Minh mang mặt nạ yêu nước mà giết người Việt Nam còn ác hơn Hitler giết người Do Thái. Còn in nguyên văn thông tư của Bộ Tư Pháp miền Bắc ra lệnh giải quyết chuyện vợ đảng viên cũ bị đấu tố giết chết hay ở tù trong Cải Cách Ruộng Đất bị cưởng ép làm vợ đảng viên mới mà chúng tôi gọi là “Thông Tư Tịch Thu Vợ” để tố cáo thân phận người phụ nữ Việt Nam dưới chế độ Hồ Chí Minh. Sách được phát không kèm với bài tham luận biện hộ cho tướng Loan bắn tên Việt Cộng Bảy Lớp trong Tết Mậu Thân được chính chúng tôi—Việt Nữ--đọc tại đại hội Quốc Tế “Nhân Quyền Cho Việt Nam”, được dịch ra các thứ tiếng trên thế giới và nhất là được phát thanh về Việt Nam vào ngày Quốc Hận 1993.
Đại Hội nầy có sự tham dự của đại tá Võ Đại Tôn (Úc Châu); Hoa Kỳ có đại tá Vũ Văn Lôc; quí ông Trần Quốc Bảo, Ngô Đức Diễm, Sơn Tùng (cựu Chủ Tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại); Canada có phái đoàn Bác Sĩ Lâm Thu Vân thuộc mạng lưới Nhân Quyền cho Việt Nam
v.v. Bên Nga chúng tôi đã trao sách báo tận tay ký giả Trần Minh tức Nguyễn Minh Cần, và vợ cũng là một hàn lâm học sĩ Nga. Ông Nguyễn Minh Cần, sau nầy xuất bản quyển “Công Lý Đòi Hỏi”, mùa Quốc Hận năm 1993 đó đã cho phát thanh những đoạn chọn lọc của quyển “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ” trên đài phát thanh Mạc Tư Khoa để phát về Việt Nam.
Trong bài viết “Valentine 2009…” đăng trên 2 số báo VNTP 799&800 và Ánh Dương đã đề cập trên đây, khi coi lại, chúng tôi thấy thiếu sót vì chỉ chú trọng đến quí vị có cùng đi dự tại Mạc Tư Khoa và sau nầy những vị có đọc sách, có gửi bài phê bình mà chúng tôi cho in vào quyển tái bản như Luật Sư Phạm Nam Sách (California), nhà văn Hứa Hoành, Xuân Vũ (Texas, Hoa Kỳ) Thế Huy (Pháp) .v.v.
Nay đọc lại thấy có lỗi thiếu sót là đã quên một “độc giả” lớn, đó là ông Minh Võ, một nhà biên khảo đầy đủ sách báo liên quan đến Hồ Chí Minh và đã xuất bản rất nhiều sách nghiên cứu về chủ nghĩa Cộng Sản từ thời Việt Nam Cộng Hòa đến khi tị nạn sang Mỹ.
Trong quyển “Phản Tỉnh Phản Kháng Thực Hay Hư”dày trên 600 trang, cụ Minh Võ phân tích các tác phẩm của những nhà văn Cộng Sản hay sống trong vùng Cộng Sản từ Bùi Tín, Trần Độ, Nguyễn Văn Trấn, Dương Thu Hương, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Mạnh Tường, Hoàng Văn Chí, Xuân Vũ, Nguyễn Chí Thiện, Trương Như Tảng, Hà Sĩ Phu .v.v..để tìm hiểu sự phản kháng chế độ Cộng Sản của họ là thực hay giả?
Đến phần điểm sách của nhà văn nữ Cộng Sản Dương Thu Hương, từ trang 174, tác giả Minh Võ viết: “Trong số những nhà văn khác lên tiếng về bài Tự Bạch của DTH tôi xin dài dòng một chút về bà Nguyễn Việt Nữ, tác giả “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ hay “Yêu bà Bị Yêu”(…..).
“Lối viết của bà đúng là văn phong của một người đã từng hành nghề luật sư trước 1975. Bà đã ví DTH với Trần Duy, tác giả bài “Người Khổng Lồ (không tim).
“ Bà gọi cả hai là người ‘khổng lồ có tim’, nhưng trách cả hai người đi cầu cứu ngọc hoàng Các Mác thành ra loài người dưới dương gian cứ không sao hết được nước mắt...
“Trong khuôn khổ chương này tôi không dám đi sâu vào tác phẩm của Nguyễn Việt Nữ, mà chỉ xin trưng dẫn một vài đoạn vắn nhằm giới thiệu với bạn đọc. Tác phẩm này xuất bản năm 1993 và đã tái bản năm 1996. Tác giả đã đích thân đem nó sang thủ đô của Liên Xô cũ để giới thiệu với kiều bào ở đó phần đông là những người đã từng sống trong vùng cộng sản, làm việc cho cộng sản. Sách của bà đã được giới thiệu và trích đọc trên đài Tiếng Nói Tự Do, hậu thân của Đài Irina, phát thanh từ Mạc Tư Khoa.
“Để thâu tóm những lời phê bình của bà đối với bài tự bạch của DTH, tôi xin trưng dẫn ba đoạn sau đây: [trích trang Trang 210 “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ=DTH&CHN”]:
“Vấn đề “không thường tình” cần bàn ở đây là “những trí thức lớn đó-- André Gide, Arthur Koestler-- đã tìm đến với chủ nghĩa cộng sản, rồi đã giã biệt chủ nghĩa cộng sản... Còn DTH thì khẳng định là: “tôi không từ bỏ đội ngũ những người cộng sản để chạy sang hàng ngũ những người chống cộng.” Lời tuyên bố khí khái này bộc lộ tinh thần kẻ sĩ của họ Dương, đồng thời nó cũng chứng tỏ cái vòng lẩn quẩn, lúng túng chung của người cộng sản.” {Ghi chú của Việt Nữ: Vì DTH viết rằng ngót thế kỷ trước “nhiều trí thức lớn như André Gide, Arthur Koestler…đã tìm đến với chủ nghĩa cộng sản vì lý tưởng cao quí của nó và đã giã biệt chủ nghĩa cộng sản vì sự thực tàn khốc của nó. Việc tôi hay nhiều người nữa dẫm vào vết chân của họ là việc thường tình”]
Trích tiếp Trang 211 DTH&CHN: “Đúng vậy, ngày nay mọi sự đã hiển hiện. Bản tự bạch của Dương Thu Hương đã “bạch” rõ rằng nữ sĩ này, một trong những kiện tướng của “nhóm văn nghệ phản kháng trong nước” chỉ trích đảng để “duy trì sự thống trị của đảng”, trong khi kinh nghiệm xương máu đã cho Nguyễn Chí Thiện quả quyết rằng:
Đảng tắt thở thì đời mới thở
Đảng còn kia bát phở hoá thành mơ
Trích Trang 212 DTH&CHN: “Tôi viết bài này với lòng tin rằng Bùi Tín, Dương Thu Hương và những người cộng sản lương thiện khác [Như Nguyễn Hữu Đang, Phùng Quán..chưa hề có dịp tham nhũng] là những Người Khổng Lồ Có Tim, đều có thiện chí tìm một giải pháp cho dân tộc, nhưng vì “trọn đời bị trói buộc bởi sợi dây ý thức hệ trái chiều”, nên những người này cứ loay hoay như kiến bò miệng chén.”
Khi so sánh chủ nghĩa Cộng Sản với “Người Khổng Lồ Không Tim”, đem phát tận tay con cháu Hồ Chí Minh tại cái nôi của đất nước Lênin 16 năm xưa, chúng tôi đã đưa ra giải pháp diệt trừ Cộng Sản tận gốc, hiện giờ vẫn còn giá trị áp dụng, sẽ đề cập đến ở bài sau.
Bài nầy chỉ nhắc đến nhận xét rất chính xác của cụ Minh Võ khi trích dẫn trang về người Cộng Sản, dù có thiện chí xây dựng xã hội cách mấy, dù thóa mạ những lãnh tụ Cộng Sản hiện hành là loài lang thú như Dương Thu Hương, nhưng khi còn chưa thấy tội của Hồ Chí Minh thì những người nầy cũng “cứ loay hoay như kiến bò miệng chén”, dẫn đưa đất nước dậm chân tại chổ, tức thục lùi hơn nhân loại cả thế kỷ vì văn minh thế giới đã tiến vọt như pháo thăng thiên!
Kết luận như vậy để thấy vai trò giáo dục của người Việt nạn nhân Cộng Sản về tội ác của Hồ Chí Minh cho tuổi trẻ Việt Mỹ và thế giới biết, không phải là lỗi thời, mà cần phải tiếp tục cặn kẽ hơn, bởi sau 34 năm Quốc Hận, đất nước Việt Nam ngày nay sắp trở thành thuộc địa, là thêm một ngôi sao cho nền cờ máu của Trung Cộng!
Đau đớn nầy của dân tộc là vì nửa thế kỷ trước đảng viên Cộng Sản đã hảnh diện khen “Bác Hồ ta đó chính là Bác Mao”. Rồi sau khi cưỡng chiếm miền Nam, xác Hồ Chí Minh từ lăng Ba Đình miền Bắc đã được đưa vào Nam thờ chung với Đức Phật và Quốc Tổ Hùng Vương tại Bình Dương! Và hiện hàng chục ngàn công nhân Tàu đã tràn vào khai thác mỏ Bauxite tại Tây Nguyên khiến Hòa Thượng Thích Quảng Độ, quyền Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất phải kêu gọi tháng 5/2009 toàn dân Biểu Tình Tại Gia để cứu đất nước khỏi họa xâm lăng vì ai cũng biết những công nhân nầy khi cần sẽ biến thành Hồng quân ngay!
Còn tại hải ngoại thì mới đây chẳng những người nữ cựu Cộng Sản Dương Thu Hương tuy nhục mạ đảng Cộng Sản nhưng lại bênh vực họ Hồ, mà còn có ông tướng Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Duy Hinh cũng “hiểu lầm” giữa khủng bố dân và được lòng dân của ông Hồ!
Vì vậy chúng tôi dẫn chứng hơi dài về quyển “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ” bởi sách là một “trận chiến tranh tâm lý” để giành dân với Cộng Sản, như việc dùng Công hàm của Phạm Văn Đồng để chứng minh Hồ bán nước từ năm 1958, vậy VNCH có chính nghĩa, là một bằng chứng hùng hồn đối với con cháu Hồ Chí Minh.
“Mặt trận chiến tranh chính trị” nầy đáng lẽ phải được nhiều người tiếp đánh, đánh liên tục, nhưng tiếc thay nó gần như bị chìm trong quên lãng!
Nêu lên như vậy để chúng tôi xác nhận như nhà văn Nguyễn Đạt Thịnh rằng: quả thật người Việt tị nạn chúng ta đã làm rất nhiều từ 34 năm nay, kể cả những người phải chịu tù tội như Lý Tống, Nguyễn Thị Ngọc Hạnh.. v.v….nhưng Việt Cộng không chết, vì ta chỉ đánh lẽ tẽ, không đồng lòng, mạnh ai nấy đánh, không tiếp cứu cho nhau mà tệ hơn, có khi còn đè bẹp nhau!
Khi nhìn thấy khuyết điểm ấy, tức là ta đã biết chiến thuật để “Đánh cho thắng”.
Tổng quát là ta cần sưu tra những tội ác của Hồ Chí Minh hầu cùng nhau đưa ra một tài liệu giáo dục –bằng ngoại ngữ càng tốt--đúng với lịch sử về nhân vật đã tạo ra lắm tranh luận nầy, cho thế hệ mai sau có sự đồng thuận mà cùng nhau xây dựng một Việt Nam thật sự hòa bình thịnh vượng.
Thí dụ trước mắt là ta nên phổ biến kinh nghiệm của phóng viên Nguyễn Đạt Thịnh về tội ác của Hồ Chí Minh dựng lên MTGPMN để giết ông Ba tại Ấp Chiến Lược Tân Thới Trung quận Hốc Môn, Tỉnh Gia Định, đưa tới chiến dịch Phụng Hoàng mà bị Mỹ Cộng xuyên tạc.
Ta cần khai thác bài nầy để trả lời với truyền thông thiên Cộng từng chỉ trích việc “truy lùng và diệt du kích Việt Cộng” của quân đội Việt-Mỹ.
Kinh nghiệm thực tế nầy rất quan trọng để ta hiểu được sự tranh đấu sống còn của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa chống Cộng Sản bảo vệ dân nhưng rồi lại mất nước vào tay Cộng Sản do sự “ngây thơ” của ký giả ngoại quốc và sự giựt dây của đảng Cộng Sản Mỹ như thế nào? [Sẽ trình bày ở phần Quốc Hận: Hận Ai? Hận Mỹ Cộng]
Bài nầy tập trung vào “Hận Hồ Chí Minh”
Để phản bác lại “Đỉnh Cao Chói lọi” của Dương Thu Hương và “Đỉnh Cao Chót Vót” của tướng Nguyễn Duy Hinh, ngoài nhân chứng Nguyễn Đạt Thịnh tận mắt thấy Việt Cộng giết người để khủng bố dân, còn có Trung tướng người Mỹ chứng kiến cảnh Việt Cộng giết trẻ em, hủy hoại hệ thống giáo dục của VNCH, phạm tội diệt chủng trong bài viết sau đây:
BÀN TAY NHUỐM MÁU CỦA HỒ CHÍ MINH
Nguyễn Hữu Nguyên lược dịch
Lời người viết.- Bài trình bày dưới đây đã được Hubbell viết và đăng trên tạp chí Reader’s Digest số ra tháng 11 năm 1968 cùng với lời giới thiệu của Trung Tướng Thủy Quân Lục Chiến Lewis W. Walt, Quân đoàn I, Nam Việt Nam (1966-1967). Trung Tướng Walt viết:
“Bài tường thuật này đã diễn tả một cách trung thực bản chất thực sự của kẻ thù tại Nam Việt Nam. Tôi đã chứng kiến cảnh một em bé trai hai tay bị chặt đứt. Tôi đã nhìn những chiếc đầu người bị bêu trên đầu cọc và những thân hình bụng bị mổ toang ra. Trong hai năm phục vụ tại Nam Việt Nam, cùng sát cánh chiến đấu và làm việc với lực lượng của miền Nam, tôi học hỏi được rằng các sự khủng bố của Cộng Sản trong bài này không phải là các biến cố tai nạn chiến tranh lẻ tẻ mà là do một chương trình tàn sát cố chủ định sẵn. Và đó là lý do khiến chúng tôi đã đáp ứng lại lời kêu gọi trợ giúp của Nam Việt Nam mà chúng tôi tin những nỗ lực cứu giúp quốc gia này của chúng tôi rất đáng giá, cần thiết và chủ yếu.”
VVVVVVVVVV
Viên xã trưởng cùng với bà vợ như người điên cuồng. Một trong các đứa con của hai người, một bé trai mới 7 tuổi, đã bị mất tích từ bốn ngày qua. Quá sợ hãi, họ tìm đến Trung Tướng Lewis W. Walt để cầu cứu vì tin rằng đứa bé đã bị Việt Cộng bắt cóc. Rồi thì đột nhiên, thằng bé thoát ra khỏi rừng, chạy băng qua các cánh đồng lúa để trở về làng. Thằng bé vừa chạy vừa khóc. Mẹ nó chạy vội ra, ôm lấy nó vào lòng. Cả hai bàn tay đứa nhỏ bị chặt đứt và trên cổ đeo một cái bảng có ghi những dòng chữ cảnh cáo cho cha nó: Nếu ông ta hay bất kỳ người nào trong làng cả gan đi bỏ phiếu trong kỳ bầu cử tới, sẽ chịu những gì còn tệ hại hơn nữa cho các đứa con còn lại của ông ta.
Tại một xã khác không cách xa Đà Nẵng là bao, Việt Cộng cũng đưa ra những lời cảnh cáo tương tự. Tất cả những người dân được tập trung lại trước nhà viên xã trưởng, kể cả vợ của ông ta đang bụng mang dạ chửa và bốn đứa con để chứng kiến cảnh khủng bố dã man của bọn chúng. Lưỡi ông xã trưởng bị cắt đứt, và hạ bộ của ông ta cũng bị thiến rời ra, đem nhét vào trong mồm trầy trụa máu rồi khâu lại. Sau khi ông ta chết, bọn Việt Cộng xoay ra hành hạ bà vợ bằng cách dùng dao rạch bụng bà ta ra. Đứa trẻ chín tuổi bị chúng dùng một que nhọn xuyên qua từ tai bên này sang tai bên kia. Hai đứa kia cũng bị giết chết một cách tương tự. Chỉ còn đứa bé gái 5 tuổi được bọn chúng cho thoát chết, để rồi nó chỉ còn biết cầm tay người mẹ đã chết mà gào khóc.
Trung Tướng Walt đã đến trụ sở một quận lỵ, một ngày sau khi quận này bị Việt Cộng và bộ đội miền Bắc tràn ngập. Một số binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa, không bị chết trên chiến trường và bị bắt. Chúng trói những binh sĩ này lại rồi bắn vào mồm hay vào sau gáy họ. Vợ con của họ, có trẻ em mới 2 hay 3 tuổi, bị bọn chúng đưa đi diễu hành trên đường phố trần truồng trước khi bị chúng đưa ra hành quyết. Có người cổ họng bị cắt đứt, có người bị chặt đầu hay bị mổ bụng. Xác họ được đem bêu trên các hàng rào kèm gai theo với những tấm bảng cảnh cáo dân làng, nếu tiếp tục ủng hộ chính quyền Sàigòn, cũng sẽ bị chung một số phận. Những hành động khủng bố như vậy không phải là những hành động lẻ tẻ mà là do một chính sách có chủ định sẵn của chúng.
Trong khi đó, có những người thơ ngây và chống đối Hoa Kỳ trên khắp thế giới, vì bị mê hoặc bởi những luận điệu tuyên truyền của Cộng Sản, nên đã đánh trống khua chiêng, rêu rao chống lại tính chất vô luận của Hoa Kỳ trong cuộc chiến tại Nam Việt Nam như oanh tạc bằng Không Quân hay xử dụng tới bom Napalm (thực ra rất hạn chế cho những trường hợp thật cần thiết mà thôi) gây ra nhiều thiệt hại cho dân chúng, ngày cũng như đêm, trong nhiều năm chinh chiến. Cộng Sản đã chỉ nêu lên những hành động mà chúng cho là tàn bạo, dã man của miền Nam nhưng đã bỏ qua hay lấp liếm những tội ác mà chính chúng đã phạm vào một cách kinh tởm ghê gớm. Tính tới cuối năm 1967, chúng đã phạm vào khoảng 100,000 trường hợp khủng bố, chống lại người dân miền Nam Việt Nam qua những chuỗi dài hành động bạo tàn vô tận như tra tấn, sát hại chẳng khác gì dưới thời đại của Đức Quốc Xã.
Những hành động khủng bố được bắt đầu từ khi lãnh tụ độc tài đỏ Hồ Chí Minh củng cố được quyền lực tại miền Bắc. Hơn một năm, trước ngày lịch sử 1954 chiến thắng Pháp tại Điện Biên Phủ, Hồ đã cho thi hành một chiến dịch tàn bạo đối với chính nhân dân của y. Hầu hết tại các làng mạc miền Bắc, những đoàn cán bộ võ trang điều động dân chúng tới để chứng kiến những buổi đấu tố các địa chủ mà chúng cho là cường hào, ác bá. Rồi thì tới lượt các nhà trí thức, các giáo viên, nói tóm lại tất cả những ai có thể là nguồn chống đối lại chúng mai sau này, cũng được chúng gom lại để khủng bố rồi cưỡng ép làm những bản tự thú về những tư tưởng lầm lẫn trong quá khứ hay những tội lỗi họ không bao giờ làm.
Tiếp theo là những tòa án nhân dân được thiết lập để xét xử họ. Có nhiều trường hợp các nạn nhân đã bị hành quyết, bị chặt đầu hay bị hành hạ, trói tay, trói chân thẩy xuống các hố tập thể và vùi đất, đá lên cho tới chết.
Hồ lại cho tái diễn những hành động khủng bố này từng định kỳ một. Có khoảng từ 50.000 tới 100.000 người được coi như đã bị giết chết một cách tàn nhẫn trong các cuộc tắm máu như vừa kể trên. Trong thập niên 1950, Hồ cũng đã đập tan những cuộc nổi dậy tại Bắc Việt Nam, đặc biệt nhất là vụ nổi dậy của nhân dân (Quỳnh Lưu) tỉnh Nghệ An tháng 11 năm 1956, và ngay cả tại Nam Đàn, Nghệ An, là nơi sinh quán của Hồ chí Minh. Vì dân chúng nổi lên, chống đối lại sưu cao thuế nặng nên Hồ phải đưa quân đội tới đàn áp. Khoảng 6.000 nông dân, không võ trang, đã bị tàn sát.
Sau khi đã củng cố được miền Bắc rồi, Trung Ương Đảng Bộ Cộng Sản Việt Nam họp tại Hànội ngày 13 tháng 3, 1959 đưa ra quyết định phải có hành động chống lại miền Nam Việt Nam. Chúng đưa những cán binh nằm vùng đã ở lại miền Nam sau khi Pháp thất trận năm 1954. Nhiệm vụ: loại bỏ các nhà lãnh đạo tại miền Nam, thanh toán tất cả những ai có thân nhân phục vụ trong quân lực VNCH, các nhân viên dân chính, cảnh sát, hoặc tất cả những ai không chịu đóng thuế cho chúng.
Một du kích quân Việt Cộng bị bắt đã cho biết các hoạt động của nhóm 8 người của y tại các làng mạc miền Nam như sau: “Lần đầu tiên chúng tôi vào làng này, chúng tôi đã hạ sát bốn người đàn ông mà huyện ủy của chúng tôi cho biết họ là những phần tử phản động rất nguy hiểm đối với chúng tôi. Một người đã theo Pháp, tham gia vào trận chiến chống lại chúng tôi và rồi bây giờ lại ủng hộ chính quyền miền Nam. Một người khác đã có cảm tình với quân đội chính phủ và vài người khác là địa chủ và họ đã bị chặt đầu”.
Trung Tướng Walt cũng cho biết về chính sách cách mạng của Việt Cộng khi chúng vào hai ngôi làng khác. Trong một trường hợp, một em bé gái 15 tuổi đã cung cấp tin tức của Việt Cộng cho toán Thủy Quân Lục Chiến của Tướng Walt. Em đó sau này bị Việt Cộng bắt cóc đem vào rừng, hành hạ, tra tấn, trước khi chặt đầu em, như để cảnh cáo cho những người khác trong làng. Những kẻ sát nhân kia không ai khác mà chính là người anh ruột của em bé gái nạn nhân, cùng với một đứa em của em bé gái nạn nhân, và hai “đồng chí” của y.
Thành tích diệt chủng của Cộng Sản.
Năm 1960, khoảng 1.300 thường dân miền Nam Việt Nam đã bị giết chết và khoảng 700 người khác bị bắt cóc mang đi mất tích. Vào đầu năm 1965, đài phát thanh Hànội và đài phát thanh lực lượng Giải Phóng loan tin Việt Cộng miền Nam đã phá hủy được 7.559 xã ấp, và tới cuối năm sau, 15.138 thường dân đã bị hạ sát và 49.929 đã bị bắt cóc mang đi, để rồi, người ta thấy không bao giờ trở lại nữa.
Hành động của Hồ Chí Minh tấn công vào miền Nam được coi như một hình thức diệt chủng. Dù cho Nam Việt Nam có sống sót trong tự do, thì cũng phải đến cả một thế hệ sau mới bù đắp vào được chỗ trống đó. Hồ cũng hy vọng rằng sẽ ép buộc được chính phủ bị tấn công cho áp dụng những biện pháp quá đáng chống khủng bố và những biện pháp này sẽ gây ra sự bất mãn và thù hận trong dân chúng. Một bác sĩ người Úc, W. Wylie, phục vụ trong bệnh viện tại vùng đồng bằng sông Cửu Long nhấn mạnh rằng, không cứ gì một làng, xã đã hợp tác với chính quyền Sàigòn mới phải chịu những cảnh giết chóc của chúng. Những nơi nào, chỉ cần biểu lộ một thái độ trung lập, điều mà Cộng Sản không chấp nhận, cũng thừa đủ để là nạn nhân của chính sách khủng bố của chúng. Bác sĩ Wylie đã kể lại những trường hợp như sau:
Một người xã trưởng đã bị một bọn Việt Cộng siết cổ cho đến chết trước mắt người vợ đang có mang. Sau khi giết người chồng xong, chúng quay sang hành hạ người đàn bà bụng mang dạ, chửa, chặt cụt hai chân bà ta đi khiến bà ta phải sanh non. Một đứa con trai 3 tuổi bị bọn Việt Cộng dùng súng tiểu liên bắn chết.
Một cảnh sát viên trong làng bị bọn Việt Cộng dí sát nòng súng vào mặt và lẩy cò, khiến cả đầu ông ta bị nát bấy ra.
Một nữ giáo viên 20 tuổi bị một bọn Việt Cộng dùng mã tấu chém vào gáy. Lưỡi dao đã chém lên quá cao khiến để lòi ra cả óc ra.
Những ống súng phóng lửa nhập cuộc
Ngày 3 tháng Chạp 1967, Cộng Sản tràn vào Dak Son, một làng tại vùng Cao nguyên và gồm có chừng 2.000 dân Thượng. Những người này trước đây đã rời khỏi khu vực chiếm đóng của Việt Cộng và đã chống lại lời kêu gọi của chúng phải trở về những nơi cư ngụ cũ. Hai tiểu đoàn lính Việt Cộng tràn vào làng trong khi dân chúng đang ngủ say. Các cán binh Việt Cộng dùng những súng phóng lửa đốt cháy những người dân ngay trên giường ngủ của họ. Chỉ một số nhỏ thoát được ra ngoài và lẩn tránh trong rừng. Một số khác còn lại lẩn trốn vào các đường hầm trú ẩn đào sẵn sau nhà. Sau khi đốt cháy rụi các nhà cửa, chúng tìm thấy những người trốn trong các đường hầm nên dùng súng phóng lửa vừa đốt vừa thẩy các trái lựu đạn xuống. Xong xuôi chúng rút về phía biên giới Cao Miên. Đến tảng sáng, Dak Son đã diễn ra một hình ảnh kinh hoàng. Tất cả làng giờ đây chỉ là đống than còn âm ỉ cháy cùng với xác người nằm ngổn ngang khắp đó đây. Tính ra đã có 252 xác người, phần lớn là đàn bà và trẻ em, cháy gần thành than. Một số khác còn sống thì bị phỏng nặng hay bị những thương tích đầy mình. Khoảng 500 người đã bị mất tích và nhiều người sau này đã được tìm thấy chết trong rừng vì các vết thương.
Cuộc thảm sát tại Dak Son đã được coi như một cảnh cáo của Việt Cộng cho các dân Thượng khác vẫn cương quyết hợp tác với chính quyền địa phương.
Chận đánh các xe chuyên chở học sinh.
Tinh thần Việt Cộng bị xáo trộn khi thấy chính quyền miền Nam phát triển nhanh chóng hệ thống giáo dục học đường. Trong khoảng thời gian từ 1954 đến 1959, số trường học được gia tăng lên gấp ba và sĩ số tăng lên gấp bốn. Sự gia tăng này đã là mục tiêu cho sự phá hoại của Hồ khiến Cơ Quan Thế Giới World Confederation of Organizations of The Teaching Profession, dưới quyền chủ tọa của Shri S. Natarajan, phải cử một phái đoàn tới để điều tra tại chỗ.
Tại tỉnh An Xuyên (Cà Mau), ủy ban điều tra nhận thấy trong niên khóa 1954-55, có 32 trường sở với 3.096 học sinh; tới cuối niên khóa 1960-61 số học sinh gia tăng lên 27.953 và số trường học cũng được bành trướng thêm với 189 trường sở. Trước sự kiện trên, Cộng Sản quyết ra tay phá hoại. Các phụ huynh học sinh được khuyến cáo không để cho con em tới trường. Các giáo viên cũng được cảnh cáo chấm dứt việc giảng dạy các học sinh tại trường. Những giáo viên nào không tuân theo lời khuyến cáo trên của Việt Cộng, bị hạ sát bằng cách cắt cổ, chặt đầu với bản án ghim trước ngực là kẻ thù của nhân dân.
Ủy ban Natarajan cũng báo cáo rằng có lần Việt Cộng đã chận lại một xe chuyên chở học sinh và cấm các trẻ em không được tiếp tục đến trường nữa. Một tuần sau, khi thấy các em vẫn đến trường, Việt Cộng bèn chận xe chuyên chở lại, lựa chọn một em sáu tuổi, chặt đứt hai ngón tay của em rồi nói với các em khác, nếu còn cứ tiếp tục tới trường sẽ phải chịu một hình phạt tương tự.
Chỉ trong một năm, riêng tại tỉnh An Xuyên (Cà Mau), các sự khủng bố của Hồ đã khiến cho 150 trường học phải dóng cửa, hơn 60 giáo viên, hoặc bị bắt cóc, hoặc bị giết chết. Do đó, sĩ số tại toàn tỉnh An Xuyên cũng bị sút giảm đi tới 20.000 học sinh. Cho tới niên khóa 1961-62, tính ra có tới 636 trường học tại Nam Việt Nam phải đóng cửa, và sỉ số cũng bị giảm xuống gần 80.000, vì các hành động khủng bố của Việt Cộng.
Cán cân công lý.
Các hành vi bạo động và phá hoại khủng bố của Việt Cộng vẫn tiếp tục gia tăng. Sau khi Huế được giải tỏa sau ngót một tháng bị Cộng quân tạm thời chiếm đóng trong dịp Tết Mậu Thân, người ta đã khám phá ra được 19 nấm mồ tập thể chôn hàng ngàn thường dân, già có, trẻ có, phụ nữ, học sinh, thầy tu Công Giáo, Phật Giáo, giáo sư, bác sĩ (trong đó có cả một bác sĩ người Đức giảng viên của trường Đại Học Y Khoa Huế) đã bị chúng hạ sát. Một nửa trong số đó đã bị chôn sống, tay chân bị trói chặt bằng dây kẽm gai, đất cát nhét đầy mồm, tuy đã bị chết ngộp nhưng mắt vẫn mở trừng trừng.
Khi chiếm được Huế, các cán bộ Việt Cộng đã mang theo một bản danh sách dài ghi tên những người từng cộng tác với chính quyền Sàigòn hay với các cơ quan quân sự Hoa Kỳ để rồi cứ theo đó truy lùng và bắt bớ, đem ra hành tội với tội danh là những kẻ phản động, kẻ thù của Cách Mạng.
Cuộc tổng tấn công của địch trong trận Tết Mậu Thân đã đánh dấu một sự thay đổi trong chiến thuật của Cộng Sản. Thậm tâm Hồ biết rõ chưa thực sự chiếm được lòng dân trong Nam, nhưng những cán binh Cộng sản tham gia vào cuộc hành quân không thấu hiểu được điều đó. Chúng được chỉ dẫn rằng, chúng không cần tới một kế hoạch rút lui, vì dân chúng sẽ nổi dậy và cùng chiến đấu với chúng để đẩy lui quân đội Hoa Kỳ ra khỏi miền Nam Việt Nam. Nhưng tất cả đã là một điều trái ngược vì quân dân miền Nam đã chiến đấu như những con mãnh hổ.
Những sự tàn bạo dã man của Cộng Sản có thể được ghi lại nhiều không sao kể xiết. Người viết chỉ còn mong một ngày nào đó, nếu Liên Hiệp Quốc giờ này đã chiếu cố tới vụ tàn sát tại Bosnia, và đưa ra trước tòa án quốc tế Le Hague hai phạm nhân Karadzic và Mladic, một về chính trị và một về quân sự, như những Tội Nhân Chiến Tranh, thì một ngày nào đó, những kẻ tay chân của Hồ hiện còn sống cũng sẽ phải ra trước tòa án The Hague để trả lời cho các vụ sát nhân, diệt chủng mà chúng đã phạm, trong thời gian qua, cũng như trong thời gian hiện tại với những nhà tù nhan nhản và những cái mang danh nghĩa là trại cải tạo đối với các cựu quân nhân và dân chính đã từng phục vụ trong quân đội cũng như chính quyền miền Nam. Mong lắm thay.
John G. Hubbell
Nguyễn Hữu Nguyên dịch
VVVVVVVVVVV
Trong nổ lực giúp thế hệ trẻ chưa từng sống với Cộng Sản hiểu sự tàn ác của Hồ Chí Minh, chúng tôi đã viết ba bài so sánh họ Hồ với Robert Mugabe của xứ Zimbabwe, Phi Châu hiện giờ, ông ta cũng giết trẻ em “vì để lớn lên chúng cũng chống đối”.
Đọc bài nầy hẳn quí vị thấy hai nhân vật xưa và nay thật giống nhau:
“Bàn Tay Nhuốm máu dân vô tội”.
Ác như vậy thì khi Mỹ can thiệp là “Mỹ đâu có chơi xấu Mugabe” như nhà báo Tú Gàn nói oan cho Mỹ? Còn đối với Đông Dương, nếu để đồng minh Hoa Kỳ tiếp tục giúp Việt Nam Cộng Hòa như trên thì không có “The Killing Fields” và Việt Nam đã là con Rồng mạnh từ gần nửa thế kỷ nay! Vậy nếu ai còn hận Mỹ thì phải hỏi: Mỹ nào? Mỹ Cộng!
Miên Cộng là sản phẩm của Hồ Chí Minh.
Từ tháng 2/2009, Miên Cộng Pol Pot đã bị tòa án quốc tế xử về tội ác chiến tranh và tội diệt chủng sau 30 năm Mỹ Cộng cố phủ nhận để giảm bớt tội ác gián tiếp của họ.
Vậy chừng nào tới Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam?
Nguyễn Việt Nữ
Mùa Quốc Hận 2009
Chào chị NVN
ReplyDeleteEm xin đọc lại bài này một lần nữa và sẽ cho biết ý kiến sau. Mong chị post thêm nhiều bài nữa.